Sau đó, y vì bi thống quá độ mà hiểu được tất cả thế sự đều là hư không, bèn giả chết thoái ẩn, không hề nhắc tới tên mình.
Bởi vì bi thống mạc danh chính là chuyển bi thống trong lòng phát lên kiếm trong tay, kiếm ý áp đảo kiếm thức bằng kiếm quyết. Người sử kiếm trong lòng càng bi thống, càng dễ dàng nắm lấy cái tinh túy của kiếm chiêu. Hắc y hán tử cảm thấy Kiếm Thần chưa từng khổ cực, nó chưa bao giờ trải qua biến cố thảm sự, trong lòng không có bi thống, luyện nữa cũng là uổng công
Bộ Kinh Vân sau khi từ bỏ việc học trộm, lại tự đem thân bất hạnh nhập vào trong kiếm chiêu, đúng là một kẻ có thể đào tạo thành tài hiếm hoi! Một đứa nhỏ như vậy, nếu chú tâm tài bồi thì sẽ có một ngày, nhất định có thể đem kiếm đạo phát dương quang đại!
Song, y cũng hiểu được, sau vẻ mặt lạnh lùng của Bộ Kinh Vân, chứa đựng đầy ai oán, cừu hận cùng lệ khí, giống như không thể quên được những việc trước kia. Nếu nó có một ngày kiếm nghệ đại thành, sợ rằng ……
Thật sự là không thể lường trước được. Dạy, hay là không dạy?
Y trầm tư cả hồi lâu, trong lòng thầm quyết định.
Sáng sớm, lúc Bộ Kinh Vân vừa mới xuống giường liền nghe thấy ngoài phòng truyền đến những tiếng động lạ, Vì vậy liền đi đến xem rốt cục là chuyện gì, chỉ thấy Kiếm Thần đang được hắc y hán tử dạy luyện kiếm.
Bộ Kinh Vân hơi ngạc nhiên. Lúc trước hai người bọn họ vì sợ mình biết nên bí mật nửa đêm luyện kiếm, nhưng hôm nay lại công nhiên lúc sáng sớm luyện võ, thật khiến người khác không thể hiểu được!
Kiếm Thần vừa thấy Bộ Kinh Vân tức thì nhoẻn miệng cười, nói: "Ngươi dậy rồi!"
Hắc y hán tử nọ vẫn quay lưng về phía Bộ Kinh Vân, bỗng nhiên quay đầu lại, ánh mắt bao hàm noãn ý, nói: "Dậy rồi! cháu cũng lại đây nhìn xem Thần nhi luyện kiếm đi!"
Bộ Kinh Vân vạn lần không ngờ tới đột nhiên y nói vậy, vội ứng tiếng "Vâng", sau đó liền chạy nhanh tới.
Hắc y hán tử nọ cười ấm áp, lập tức dạy Kiếm Thần, nói :" Yếu quyết kiếm pháp, chính là hình ý tương thông, không có tư thế nhất định...."
Bộ Kinh Vân đứng ở bên cạnh, một bên nghe y giảng giải, một bên nhìn Kiếm Thần múa kiếm không ngừng.
Tâm ý của hắc y thúc thúc này, đương nhiên nó tâm lĩnh thần hội, trên mặt không khỏi nổi lên một tia vui sướng, hắc y thúc thúc này tựa hồ kế tiếp sau Hoắc Bộ Thiên, người thứ hai đối tốt với nó.
Lần này, nó tuyệt không thể để mất cơ hội.
Vì vậy, Bộ Kinh Vân mỗi ngày đều đứng ở bên cạnh hắc y hán tử nghe, chỉ là tự nghe , hắc y hán tử nọ cũng không có trực tiếp dạy nó, cũng thủy chung không nói qua muốn thu nó làm đồ đệ chính thức.
Bộ Kinh Vân dù sao cũng không còn nơi nào có thể đến, cũng mừng rỡ thích thú nghe đàm kiếm luận đạo, học thêm được một chút về kiếm đạo, có rất nhiều thứ mà Hoắc Bộ Thiên không nói đến, ví như thúc thúc nọ từng nói, cảnh giới cao nhất của kiếm đạo không phải là nhân kiếm hợp nhất, mà là nhân kiếm lưỡng vong! Bộ Kinh Vân ngay cả nhân kiếm hợp nhất cũng không rõ, chứ nói gì đến nhân kiếm lưỡng vong.
Theo vậy mà nói, kiếm pháp cùng kiếm quyết bác đại tinh thâm dàn trải vô tận, phảng phất xa vời học mãi không hết, càng chớ có vọng tưởng đạt đến cảnh giới nhân kiếm hợp nhất hoặc nhân kiếm lưỡng vong!
Ngoài trừ luyện kiếm, bởi vì tết trung thu gần kề, hắc y hán tử nọ cũng trở về dẫn nó và Kiếm Thần đến thị trấn mua đồ, Bộ Kinh Vân mới biết nguyên lai nó ở một gian khách điếm huyên náo trong trấn, tên là " Trung Hoa các".
Trung Hoa các ? nó tầm thường như thế, nhưng là ông chủ của một gian khách điếm, nội tinh thật không thể tưởng tượng nổi!
Khi trở về, ba người đi qua một tòa miếu sơn thần suy tàn, Kiếm Thần chợt nổi tâm tính trẻ thơ, đề nghị nói :" Sư phụ, sắp tới Trung Thi, đồ nhi muốn đến miếu sơn thần nguyện cầu một điều, có được không?"
Phong tục của dân gian đã ăn sâu vào dân tâm, ngay cả là Kiếm Thần bạch y cũng không ngoại lệ, hắc y hán tử tuy là không nói, nhưng không phản đối. Bộ Kinh Vân tựa hồ không nguyện ý vào thần miếu, nhưng cũng không có làm trái.
Hoang sơn cổ miếu, rất ít người thăm viếng, ngay cả người giữ miếu cũng không thấy bóng dáng, trên mình Bồ Tát phủ đầy mạng nhện cùng bụi bặm, thoáng nhìn cũng không rõ hình dạng gì, chẳng biết cung phụng Bồ Tát ra sao.
Trước thần án lại không có hương nến, Kiếm Thần cũng không để ý, cũng không úy kỵ một thân bạch y của mình, cứ như vậy quỳ trên mặt đất, hai tay chắp thành chữ thập, thì thào về phía Bồ Tát nói :" Tín nam Kiếm Thần, cầu bồ tát phù hộ cho sư phụ thân thể an khang, còn cầu Bồ Tát phù hộ cho sư phụ có thể thu nhận Kinh Giác làm đồ đệ...."
Tâm nguyện bình thường, chúc phúc bình thường, lúc này nó phảng phất không hề là một nam hài học kiếm, mà như một đứa nhỏ bình thường, ở đó cầu xin trời cao đem bình an đến cho song thân nó.
Tuy hắn chỉ thì thào nói nhỏ, song núi hoang tịch mịch, hắc y hán tử nọ vẫn nghe được hết sức rõ ràng.
Hắc y hán tử sau khi nghe xong, vẻ mặt vui mừng, Bộ Kinh Vân thấy Kiếm Thần quan tâm đến mình như thế, trong lòng âm thầm cảm kích.
Kiếm Thần còn đang lầm rầm không biết khấn cái gì, đột nhiên nói với Bộ Kinh Vân :" Kinh Giác, sao ngươi không cùng ta cầu thần? chẳng lẽ ngươi không muốn sư phụ nhận ngươi làm đồ đệ sao ?"
Bộ Kinh Vân cảm kích hắn một phen thành ý vừa rồi, không đành lòng lạnh lùng không đáp như thường ngày, vì vậy thản nhiên nói :" Tâm là thần, thần là tâm, nếu muốn hỏi thần, trước tiên tự hỏi tâm!"
Lời nói này như đúng mà không đúng, như tà mà không tà, Kiếm Thần lịch duyệt còn non nớt, đương nhiên không giải thích được ý đó, hắc y hán tử nọ sau khi nghe xong cũng không nói nhưng thầm dấy lên cảm xúc, lập tức hỏi :" Kinh Giác, những lời này của cháu là nghe được từ đâu?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!