Chương 13: Kinh Thế Thiếu Niên Chương 2 : Vân (9)

Trong bóng đêm, Bộ Kinh Vẫn nhẩm đọc lại kiếm thức và kiếm quyết của Bi Thống Mạc Danh lại một lần, thấy chiêu này ảo diệu vô cùng, nhưng lại thấy trong đó còn thiếu gì đó, chẳng lẽ là kiếm ý của nó?

Cứ như thế, Bộ Kinh Vân xem liền ba đêm, kỳ thực thương thế của hắn sớm đã khỏi hẳn, nhưng vẫn không có ý rời khỏi chỗ này, bởi vì hắn đã trầm mê vào trong kiếm thuật tinh diệu này.

Mỗi đêm, Kiếm Thần đều hết sức nỗ lực luyện kiếm, những kiếm pháp khác y đã luyện khá thành thục, nhưng tiếc là chiêu Bi Thống Mạc Danh kia, vẫn không dùng được. Hán tử áo đen cũng không ép nó, nhưng mỗi khi nhìn thấy nó luyện tới Bi Thống Mạc Danh, trong mắt ông như ẩn chứa đau thương vô hạn.

Tới đêm thứ tư, Kiếm Thần càng luyện càng tệ, những chiêu kiếm y dùng trước đó đã thuần thục, tới khi phải dùng Bi Thống Mạc Danh, bỗng dưng trượt tay, kiếm gỗ trong tay rơi xuống đất! Hán tử áo đen ở bên cạnh lại không hề đổi sắc mặt, tựa hồ mọi thứ đều trong dự liệu của ông ta.

Kiếm Thàn hổ thẹn vô cùng, ủ rũ quỳ xuống :"Đồ Nhi bất tài, luyện bao đêm rồi, nhưng vẫn không nắm được mấu chốt của chiêu này".

Hán tử áo đen không trả lời ngay, hồi lâu sau mới nói :"Chiêu Bi Thống Mạc Danh này, phải phát ra từ bên trong, lĩnh hội bằng tâm, Thần Nhi, con cần gì phải gấp như vậy?"

Bộ Kinh Vân thấy hai người như vậy, thầm nghĩ :"Kiếm pháp của vị hắc y thúc thúc này thần diệu như thế, nếu có thể được ông ta dốc túi truyền cho, nhất định có thể tự tay giết chết tên hung đồ Hùng Bá".

Tuy nói là vậy nhưng làm thế nào mới được hán tử áo đen thu hắn làm đồ đệ đây?

Trong lòng nó dự tính, nếu như muốn hán tử áo đen thu hắn làm độ đệ, ắt phải thể hiện tư chất và thực lực của bản thân, nếu như có thế thắng được Kiếm Thần, cơ hội sẽ càng lớn hơn, thế nhưng kiếm pháp mà Kiếm Thần học rất cao thâm, nó biết Hoắc gia kiếm pháp chẳng phải là địch thủ, may mà Kiếm Thần vẫn chưa thành thạo kiếm pháp kia, mà mình thình đã thành thạo Hoắc gia kiếm pháp, chưa chắc đã bại được.

Vừa nghĩ tới đây, lòng Bộ Kinh Vân trở nên kích động, cũng không suy nghĩ kỹ, cầm lấy một cây gậy trúc bên cửa nhảy ra ngoài.

Hành động này lập tức kinh động Kiếm Thần, y không khỏi kinh ngạc :"A! Kinh Giác, ngươi …. Ngươi còn chưa ngủ sao?"

Trong lòng thì nghĩ rốt cuộc Bộ Kinh Vấn có nhìn trộm mình luyện kiếm hay không.

Hán tử áo đen thì vẫn bình tĩnh, tựa hồ sớm đã biết đứa nhỏ này xem trộm nhiều đêm rồi, Bộ Kinh Vân đi tới trước mặt ông ta, đột nhiên nói :"Thúc thúc, cháu đã được chân truyền Hoắc gia kiếm pháp, không biết có thể chỉ giáo hay không?"

Lời nó tuy đơn giản, nhưng ý tứ lại không thể rõ hơn, câu này là khiêu chiến với Kiếm Thần!

Hán tử áo đen nhìn cặp mắt quật cường của Bộ Kinh Vân, suy nghĩ chốc lát, rồi quay qua nói với KiếmThần :"Hoắc gia kiếm pháp lấy nhân nghĩa làm gốc, Thần Nhi, con và Kinh Giác giao lưu một chút đi!"

Kiếm Thần lộ vẻ do dự nói :"Sư phụ, thương thế của Kinh Giác chưa lành, sợ là con nhất thời lỡ tay…"

Nói rồi đưa mắt nhìn Bộ Kinh Vân, chỉ thấy thần sắc hắn rắn rỏi, chẳng hề có vẻ bệnh hoạn như trong tưởng tượng của y.

Hán tứ áo đen nói :"Đừng sợ! Con tập kiếm lâu rồi, đang thiếu kinh nghiệm lâm trận, thử thôi thì có sao?"

Hai đứa nhỏ vừa nghe lời hán tử áo đen nói thì lập tức nhìn nhau, ngưng thần đề phòng.

" Nhưng đến điểm lập tức dừng lại!" hắc ý hán tử kia nói.

Kiếm Thần lập tức đứng dậy, nâng kiếm ngang ngực, lộ khí độ của một kiếm khách, nói với Bộ Kinh Vân :"Nếu đã như vậy, Kinh Giác, xin chỉ giáo."

Chữ "giáo" còn chưa rời khỏi miệng, Bộ Kinh Vẫn đã ra tay trước chiếm tiên cơ, chém tới một kiếm! Tốc độ của kiếm, đã vượt qua cực hạn của nó, bởi vì nó tự biết Hoắc gia kiếm pháp không bằng kiếm pháp của đối thủ, chỉ có cách ép được địch thủ trước, mới có hi vọng chiến thắng, vị vậy tấn công trước! Trong chớp mắt kiếm đã đâm tới trước mắt Kiếm Thần, Kiếm Thần tuy lần đầu so tài với người, nhưng không hề có vẻ hoảng sợ, ngược lại càng trấn định tự nhiên.

"Ba" một tiếng, mộc kiếm đánh trúng trúc bổng, Bộ Kinh Vân mượn lực phản chấn khai ra!

Hai người giao thủ liền phân ra hay dở ngay, Kiếm Thần được sư phụ tận tâm tài bồi, không chỉ có kiếm pháp kỳ tinh, mà ngay cả nội lực cũng hơn Bộ Kinh Vân một bậc. Ngồi ở một bên hắc y hán tử không khỏi trong lòng thầm khen: "Thần nhi khí độ ung dung, một kiếm này phá được tất cả kiếm thế!"

Bộ Kinh Vân đứng ở tại chỗ, nó không tin một kiếm liền bị Kiếm Thần đánh ra làm chính mình bị đẩy lui. Quá nhanh!, Thoáng chốc trong lúc đó, trong lòng dần trầm xuống.

Kiếm Thần lễ phép khom người , nói: "Đa tạ."

Bộ Kinh Vân trong lòng biết đụng phải kì địch, song bây giờ nhận thua, thì không có hi vọng thắng được nữa, hắc y thúc thúc cũng nhìn hắn không thôi.

Đánh, mặc dù thất bại, nhưng không đánh, thì tất bại không thể nghi ngờ!

Tâm niệm vừa động, lập tức dùng lại Hoắc gia kiếm pháp công hướng Kiếm Thần, lần này thế công tuy không nhanh bằng kiếm thứ nhất, nhưng ra chiêu kín đáo, thế đạo càng sắc bén, chiêu chiêu không chút lưu tình. Song Kiếm Thần thân thủ nhanh nhẹn dị thường, ngăn cản dễ dàng.

Hắc y hán tử thấy Bộ Kinh Vân ra chiêu như thế, thầm nghĩ: "Kinh giác tấn công không ngớt, không để lại đường sống, hiểm độc như vậy, thật là hậu bối hiếm thấy!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!