Chương 12: Kinh Thế Thiếu Niên Chương 2 : Vân (8)

Ngay lúc đó chợt phát biến, nó bất ngờ nhìn thấy một viên đã xé gió phi đến, "Đương" một tiếng, dễ dàng đánh văng binh khí trong tay Biên Bức!

Biên Bức là cao thủ dùng đao, cầm đao trầm ổn, tuyệt đối sẽ không bị dễ bị người dùng viên đã có thể đánh bay đao, hơn nữa cùng lúc đó, Cự Cốt huyệt, Khúc Trì huyệt và Kiên Tỉnh huyệt của hắn đột nhiên bị điểm, lập tức toàn thân không thể động đậy! theo ba huyệt này vang lên tiếng nôn ọe, Biên Bức "Hống" một tiếng, thầm biết tất cả công lực đã bị phế bỏ!

Thần trì của Bộ Kinh Vân bắt đầu mơ hồ, nhưng vẫn nghe được giọng nói của một đứa nhỏ nói :" Sư phụ, đứa nhỏ này rất đáng thương, chúng ta hãy cứu nó đi!"

Một giọng nói trầm thấp đáp :" Được."

Tức thì, Bộ Kinh Vân cảm thấy được người bế lên, người ôm y là một đứa nhỏ áo trắng, đứa nhỏ kia lộ ra một gương mặt hết sức đáng yêu.

Cuối cùng nó ngất đi.

Biên Bức ở bên cả người đổ đầy mồ hôi lạnh, bởi vì trong võ lâm bấy giờ, chưa bao giờ có người có thể trong một chiêu chế trụ hắn dễ dàng, lại còn phế hoàn toàn võ công của hắn, ngay cả Hùng bang chủ của Thiên Hạ Hội võ công cái thế cũng không làm được. Nhưng người này lại có thể giở tay nhấc chân dễ dàng làm được, cũng biết võ công cao tuyệt! Hắn vốn có thể một chưởng giết chết Biên Bức, nhưng cũng không làm như thế.

Biên Bức cảm thấy bên cạnh một trận gió nhẹ lướt qua, hắn thính giác cực linh mẫn, biết tuyệt thế cao thủ kia và đồ nhi của y đã ôm Hoắc gia ấu tử rời đi. Nhưng Biên Bức lại không có một hơi thoải mái, bởi vì hôm nay võ công của hắn bị phế, lại không thể mang thủ cấp của Hoắc Bộ Thiên về phục mệnh với Hùng Bá, hắn thầm biết, bản thân mình không khác một người chết.

Thử hỏi một người chết, có thể không nhẹ nhõm sao?

Tháng tám sắc thu, sương mù phủ kín dày đặc, ở chỗ sâu trong sương khói kia, có một dòng suối nhỏ nước trong vắt chảy lờ đờ, ven dòng suối, dựng thẳng một gian nhà đá đơn giản.

Sắp đến trung thu, rừng phong quanh nhà dần chuyển sắc đỏ, dòng nước trong xanh lững lờ, giúp cho gian nhà này càng cô tuyệt mê ly.

Khi Bộ Kinh Vân mở mắt, điều đầu tiên nó cảm thấy là nó còn chưa chết, nó còn có cơ hội báo thù!

Cảm giác thứ hai, nó đang ở trong một gian phòng bài trí đơn giản ngăn nắp, chủ nhân của gian phòng nhất định là một người không câu nệ tiểu tiết, người có tính tình cô cao.

Nó nhớ kỹ bản thân trước khi hôn mê, được một đứa nhỏ áo trắng cứu, nó còn nghe được một thanh âm của nam tử trầm hậu.

Rốt cuộc là ai cứu hắn về đây? Người nào có võ công kinh thế hãi tục như vậy, có thể từ dưới đao sát thủ của Biên Bức lợi hại như thế cứu nó ra?

Bộ Kinh Vân cũng không nghĩ nhiều lắm, chỉ chậm rãi ngồi dậy, lập tức cảm thấy toàn thân bủn rủn vô lực, hiển nhiên vết thương mới chưa lành, bất quá vẫn cố sức xuống giường, đưa mắt chung quanh, phát hiện cánh cửa mở một nửa, ở một nửa đó, nó có thể thấy ngoài cửa những rặng trúc thấp bé, lúc này sắc trời đã gần đến hoàng hôn, dưới trời chiều của hoàng hôn, một đứa nhỏ đang ở cạnh rặng trúc cho gà ăn.

Đứa nhỏ này đúng là đứa bé áo trắng kia!

Đứa bé áo trắng kia đột nhiên quay đầu, nhìn thấy Bộ Kinh Vân xuống giường, vội vàng nói vọng ra đại môn :" Sư phụ, đứa nhỏ này tỉnh lại rồi!"

Nó hướng về bên kia nói chuyện vừa vặn che lấp cửa, cho nên Bộ Kinh Vân không thấy nó nói chuyện cùng ai, chỉ nghe thấy sau cửa truyền đến một thanh âm nói :" Ân, vậy con đem thuốc trên bàn cho nó uống đi! Giọng nói ngoài cửa trầm thấp mà hùng hậu, rồi lại có cỗ cảm giác an bình, Bộ Kinh Vân tự nhiên nhận ra giọng nói của y, đúng là người đã cứu hắn!

Đứa bé áo trắng gật đầu, tức thì chạy vào trong phòng, bưng chén dược trên bàn đến trước mặt Bộ Kinh Vân, mỉm cười nói :" Ngươi đã hôn mê một đêm, trước tiên uống bát thuốc này đi!"

Bây giờ, Bộ Kinh Vân mới nhìn rõ gương mặt của đứa nhỏ kia, người trước mắt mày kiếm mắt sao, tuổi tác tương đương với mình, nhưng trên mặt lại lộ ra một sắc vẻ ôn văn tao nhã, so với khuôn mặt lem luốc đầu tóc rối bù của mình, quần áo rách rưới thô kệch, giống như công tử và tiếu tốt

Song Bộ Kinh Vân cũng không có tự ti về hình dáng dơ bẩn, căn bản nó không quan tâm đến mọi thứ, chỉ là nó trầm tư nhìn chén thuốc kia như thể có điều riêng.

Màu thuốc đen sánh đậm đặc, nhìn không thấy đáy, tuy là một chén trà thuốc chữa thương bình thường, nhưng trong nước trà, nó như nhìn thấy hình ảnh của Hoắc Bộ Thiên, đột nhiên nó nhớ đến trước đêm đại thọ của Hoắc Bộ Thiên, nó cũng tự mình sắc thuốc giống vậy.

Đáng tiếc, trà thuốc này không khác, nhưng người lại.....

Nghĩ đến đây, trong lòng Bộ Kinh Vân không kìm được đau xót.

Đứa nhỏ áo trắng thấy nó không nói một lời thất thần nhìn chén trà thuốc, cũng không có ý đưa tay đón lấy, hình như có ý đề phòng với mình, bèn nói :" Đừng sợ! ta gọi là Kếm Thần, ta và sư phụ đối với ngươi không có ác ý, thuốc này chỏ là giúp ngươi mau phục hồi như cũ thôi!" phong cách nói chuyện của hắn thành khẩn lạ thường, nhưng Bộ Kinh Vân người chìm đắm trong ký ức nhớ về Hoắc Bộ Thiên, một lúc cũng không thấy trả lời.

Kiếm Thần thấy hắn trầm tĩnh như vậy, cũng cảm thấy ngạc nhiên.

Lúc này, thanh âm trầm hậu kia đột nhiên lại từ cửa vang lên, nói :" Ngươi bị thương không nhẹ, nhưng một đêm đã có thể tỉnh dậy, có thể thấy được thể chất phi phàm!"

Bộ Kinh Vân quay đầu lại vừa nhìn, chỉ thấy một hán tử thân hình cao lớn không tiếng động lẳng lặng tiến vào phòng.

Hán tử kia đang đưa lưng về phía trời chiều(tịch dương) ngoài phòng, ánh sáng vàng vọt của hoàng hôn chiếu xuống, Bộ Kinh Vân thấy hán tử kia một thân y phục màu đen, dưới cằm thưa thớt vài sợi râu, đôi mắt lưu lộ một loại cô cao uy nghi khiến người trần không dám xâm phạm, vẻ mặt như lạnh mà không phải lạnh, như ôn nhu mà không ôn nhu, giống như đem theo tang thương vô hạn

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!