Chương 104: Thập điện Diêm La

Bảy chữ "Thập điện Diêm La Mạnh nguyên soái" vừa được thốt ra, sắc mặt A Thiết đột nhiên biến đổi, chỉ vì sự tích về Mạnh nguyên soái trong truyền thuyết hắn đã từng nghe trong những ngày tháng ở bên Tây hồ, khi đó hắn đã bị câu chuyện về Mạnh nguyên soái làm cho cảm động vô cùng.

Không ngờ ở giữa vùng sông băng mênh mông không có dấu chân người này, nơi mà A Thiết cứ ngỡ là địa phận Sưu Thần cung thì lại nghe thấy một giọng nói tự xưng là Mạnh nguyên soái!

A Thiết nói:

"Bất luận ông có phải Mạnh nguyên soái hay không, tôi vẫn phải đi tiếp chặng đường của mình!"

"Vì sao lại thế?"

"Bởi vì tôi muốn đến Sưu Thần cung!"

Vừa nghe thấy A Thiết bảo muốn đi tìm Sưu Thần cung, âm thanh ấy đột nhiên im lặng một lúc, sau đó chợt nghe vang lên tiếng cười lạnh, rồi tiếp tục:

"Chàng trai trẻ, cậu đi nhầm đường rồi! Nếu như cậu muốn tìm Sưu Thần cung thì đây càng không nên đi đường này, cậu quay ngược lại về phía nam Hải Loa câu, đó mới là vị trí của Sưu Thần cung..."

A Thiết không có vẻ gì là tin tưởng, nói:

"Ông nói nơi này không phải Sưu Thần cung, vậy đây là chốn nào?"

"Nơi này là..." âm thanh ấy đột nhiên trở nên trịnh trọng lạ thường.

"Nơi người sống tuyệt đối không nên tự tiện xông vào..."

"Đệ Thập điện!"

A Thiết càng nghe càng cảm thấy không đúng, giọng nói bí ẩn kia đầu tiên xưng là Thập điện Diêm La Mạnh nguyên soái, bây giờ lại bảo nơi này là Đệ Thập điện dưới địa ngục, càng nói càng khiến người ta cảm thấy hoang đường, hắn đột nhiên hỏi lại:

"Địa ngục Đệ Thập điện à? Chỉ là lời nói từ một phía, ông có gì chứng minh lời mình nói không? Có gì để tôi tin ông không?" Nói xong, hắn lại tiếp tục tiến lên.

Giọng nói kia dường như cũng không khách khí thêm nữa, đột ngột nói:

"Hôm nay ta đã lưu tình với cậu lắm rồi, kỳ thực ta vốn không cần cậu tin!"

"Kẻ nào cả gan xông vào Đệ Thập điện..."

"Giết tất!"

Vừa nói xong, A Thiết đột nhiên thấy trong màn gió tuyết mịt mù thấp thoáng hai vệt sáng, lao thẳng vào mặt hắn!

Hàn quang cực nhanh, chỉ trong một chớp mắt đã lao tới nơi rồi, ngay lúc hàn quang bay tới vị trí tầm một trượng trước mặt A Thiết, hắn đã nhận ra hai vệt sáng lạnh lẽo ấy chính là...

Đầu trâu!

Mặt ngựa!

Bình thường nhìn thấy đầu trâu đã thấy sợ lắm rồi, huống chi là ở giữa chốn địa ngục âm u này thì còn cảm thấy đáng sợ gấp bội.

Hơn nữa, giờ khắc này lại là đầu trâu mặt ngựa do đối phương bắn tới. Cặp sừng trâu kia, hàm răng ngựa lởm chởm đầy miệng kia cùng hiện lên ánh kim loại sáng xanh lấp loáng, xem ra vô cùng sắc bén, có thể đoạn thạch phân kim!

Đầu trâu mặt ngựa thế tới cực nhanh, A Thiết dường như không có đường nào để né tránh, chắc chắn sẽ bị cặp sừng trâu sắc bén và hàm răng ngựa lởm chởm kia chọc vài chục lỗ thì đột nhiên vào lúc này...

Hàn quang còn hàn hơn, lóe lên!

"Coong coong"! Đầu trâu mặt ngựa bị thanh đại đao phát quang của A Thiết chặn lại tại chỗ, lăn lông lốc trên nền tuyết!

Đơn giản là bởi vì cho dù là thứ vũ khí sắc bén đáng sợ đến thế nào đi nữa thì thủy chung vẫn không thể nào sắc bén, không thể nào đáng sợ bằng thứ vũ khí mà A Thiết đang cầm trong tay!

Đó chính là thứ vũ khí mà A Thiết kịp thời rút trong ngực ra để nghênh địch...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!