Chương 103: Mạnh nguyên soái

Trên đời nếu không có người sống thì vạn kiếp chỉ như đêm dài dằng dặc.

Mạnh nguyên soái trong truyền thuyết dân gian lưu truyền hóa ra là một người có thật.

Không chỉ có một người thật mà Mạnh nguyên soái còn có cả sự tích nữa, rất cảm động, chỉ là lời truyền miệng của dân gian có nhiều chi tiết ghép thêm vào khiến cho diễn biến câu chuyện trở thành thần thoại khó người nào tin được...

Tương truyền Mạnh nguyên soái tên thật là Mạnh Sơn, vốn là một vị võ quan quản lý lao ngục.

Có một năm, cuối đông khí trời lạnh buốt khác thường, hơn tám trăm tử tù trong ngục cùng nghĩ đến cha mẹ vợ con ở nhà chịu cơn lạnh lẽo, trong lúc nhớ nhà nhất thời cùng khóc lớn.

Mạnh Sơn bản tính nhân từ, thấy cảnh ấy thì chỉ cảm thấy bọn họ vô cùng đáng thương, trong lòng thấy chẳng đành bèn cả gan giao kèo với tám trăm tên tù nhân này, ông ta đồng ý từ ngày mười lăm tháng mười hai sẽ phóng thích tạm thời đám tù nhân để về thăm nhà trong vòng hai mươi ngày, đoàn tụ gia đình, nhưng nhất định phải tự mình quay lại nhà lao trước ngày mùng năm tháng giêng.

Đám tù phạm dĩ nhiên vui mừng không kể xiết, sau khi trở về nhà đoàn viên với người thân, mọi người vì cảm động ân đức của Mạnh Sơn nên toàn bộ đều tuân thủ lời hứa quay về, không ai lỡ hẹn.

Cứ như vậy, hằng năm Mạnh Sơn đều có ngoại lệ tạm phóng thích bọn họ về quê, dần trở thành thông lệ.

Mấy năm sau, Mạnh Sơn thấy đám tù phạm trước sau vẫn giữ lời hứa, trong lòng đột nhiên lại nghĩ:

Bọn họ vẫn còn nhớ đến người thân, có thể thấy là trong lòng còn có "Hiếu" có "Tình".

Bọn họ hằng năm vẫn giữ lời trở lại nhà lao, có thể thấy là vẫn có "Tín" có "Nghĩa".

Mạnh Sơn suy nghĩ rất lâu, sau cùng kiến nghị với các tù phạm:

"Nếu như bây giờ ta phóng thích toàn bộ các ngươi, vậy các ngươi có còn phạm án hay không?"

Đám tù phạm nói:

"Chúng tôi từng lỡ một bước chân mà thành hận thiên cổ, nếu như có thể làm người lần nữa, sao dám làm điều ác chứ? Chỉ có điều nếu như ngài thật sự phóng thích chúng tôi thì làm sao mà ăn nói với cấp trên? Người ta sẽ xử tử ngài mất!"

Mạnh Sơn không hề suy nghĩ mà đáp ngay:

"Chỉ cần các ngươi thật sự có thể quay đầu hướng thiện, lấy mạng của mình Mạnh Sơn ta đổi lấy mạng tám trăm người, chết có gì tiếc!"

Nói xong, liền không chút do dự thả hết toàn bộ hơn tám trăm tên trọng phạm.

Nhưng giấy không bọc được lửa, việc này cuối cùng bị cấp trên là tri phủ Đằng Công biết được, liền quát mắng Mạnh Sơn:

Đồ ngu! Đám tù phạm ấy đều thuộc hàng thập ác bất xá, làm gì có chuyện hối cải thành người tốt? Ngươi mau bắt hết bọn chúng về, bằng không thiếu một ngươi thì ngươi cũng đừng về gặp ta nữa!"

Dưới mệnh lệnh của thượng cấp, Mạnh Sơn đành bất đắc dĩ khởi hành, nhưng ông ta hoàn toàn không muốn bắt tám trăm trọng phạm quyết tâm sửa đổi kia trở về, ông thật sự rất muốn cho bọn họ một cơ hội, nếu không thể giao phó lại với cấp trên thì ông ta quyết chí hy sinh bản thân bị những phạm nhân ấy.

Mạnh Sơn vừa bước đến trước một ngôi miếu đổ, cắm ngọn trường thương của mình xuống mặt đất rồi lao mình vào mũi thương, ý đồ lấy cái chết của mình để giải quyết mọi chuyện.

Không ngờ lúc đó đột nhiên có một đôi thỏ bạch từ trong miếu lao ra hất đổ trường thương, Mạnh Sơn chỉ cảm thấy nhụt chí vô cùng, thầm nghĩ mình đi tự vẫn mà cũng rắc rối đến vậy, nhưng lúc ấy còn kiên quyết muốn chết nên bèn cắm trường thương xuống đất lần nữa, tự tử lần nữa.

Không ngờ lần này cũng giống như lần trước, đôi thỏ bạch kia lại xông tới hất đổ trường thương của ông ta, Mạnh Sơn tức giận cố gắng thêm lần nữa, nhưng cả ba lần thử đều bị thỏ bạch ngăn cản.

Phải chăng thỏ bạch cũng biết ân nghĩa của Mạnh Sơn với đám tử tù mà cảm động?

Ngay lúc Mạnh Sơn không biết làm thế nào cho phải thì đột nhiên có một hòa thượng xuất hiện, tuyên đọc sắc mệnh của "Thần".

Hóa ra lòng cao thượng của Mạnh Sơn đã cảm động tới Thần, Thần bèn phong ông ta làm Thập điện Diêm La, biệt hiệu Mạnh nguyên soái, chưởng quản địa ngục Đệ Thập điện ở trong minh phủ Phong Đô.

Đại ân đại đức của Mạnh nguyên soái đối với các tử tù càng khiến người đời sau ca tụng không hết lời, các đời quan cai ngục Trung Quốc cũng đều tôn vị Mạnh nguyên soái này là...

Tổ sư.

Mạnh nguyên soái nếu là một người trọng tình trọng nghĩa như vậy thì vì sao Tuyết Duyên vừa nghe thấy tên ông ta liền hoa dung thất sắc? Vì sao Thần lại có mấy phần kiêng dè ông ta như vậy?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!