"Đáng tiếc, ai dám khẳng định..."
"Trên đời... thực có luân hồi?"
Tuyết Duyên vừa mỉm cười chua xót, vừa nâng bức thư mới đọc xong trong tay lên đọc lại một lần nữa.
Giấy rất mỏng, mệnh của Tuyết Duyên không mỏng như giấy của bức thư này.
Nhưng giấy nhẹ như vậy, mỏng như vậy vẫn lấp đầy tình sâu nghĩ nặng không thể nói hết...
Sau khi gấp bức thư ấy lại, Tuyết Duyên liền cẩn thận nhẹ nhàng cất nó vào trong lòng, sợ nó có mảy may tổn hại nào, đơn giản bởi vì đây chính là những hồi ức duy nhất mà A Thiết đã lưu lại cho nàng, cũng là một bức di thư trước khi chết của hắn.
Mà bây giờ nàng đang ở trong một gian nhà nhỏ sạch sẽ thanh tịnh, ngoài nàng ra không còn ai nữa.
Thần mẫu đâu? Nhiếp Phong đâu? Hai người đang ở nơi nào? Lẽ nào họ đã thay đổi chủ ý, để nàng lại đây rồi tự mình đi tìm A Thiết. Tuyết Duyên tuy mới hôn mê tỉnh lại nhưng cũng không hề kinh ngạc vì sao mình lại ở chốn này, cũng không hề lo lắng vì mái tóc đã hóa thành bạc trắng, nàng căn bản hoàn toàn không để ý đến những điều này, thứ duy nhất nàng quan tâm chính là bức thư hắn để lại trong tay nàng, cùng với trái tim A Thiết đã đặt vào đó.
Người đàn ông xuất sắc luôn có con đường xuất sắc ở phía trước. Một đời xuất sắc, nàng may mắn gặp được một người đàn ông xuất sắc như vậy.
Chỉ là, nàng cũng là một người con gái xuất sắc không kém gì.
Cho nên, nàng sẽ không để cho hắn đơn độc tìm chết.
Nàng có thể nào không đi?
"Két" một tiếng, Tuyết Duyên đã nhẹ nhàng đẩy cửa phòng muốn rời đi, nhưng vào lúc này nàng phát hiện trên ngọn giả sơn giữa tiểu viên ngoài phòng có một nam tử tóc dài tung bay, vô cùng tuấn tú đang ngồi ở đó.
Nam tử kia liếc thấy Tuyết Duyên bước ra khỏi phòng liền nở nụ cười ấm áp nói:
"Tuyết Duyên cô nương, không ngờ cô tỉnh lại còn sớm hơn so với chúng tôi dự tính hẳn một ngày..."
Tuyết Duyên kinh ngạc, trong ký ức của nàng tựa hồ như chưa bao giờ thấy hình bóng nam tử này, không khỏi nghi ngờ hỏi:
"Ngươi... làm sao biết được ta là Tuyết Duyên? Ngươi là..."
Nàng còn chưa kịp hỏi tiếp thì đã có một thanh âm từ sau ngọn giả sơn truyền đến, chậm rãi nói:
"Cậu ta là một người không tiếc tính mạng liều lĩnh cùng A Thiết đi tìm Vu Bát cứu cô, cậu ta chính là..."
"Sư đệ năm năm trước của Bộ Kinh Vân
- Nhiếp Phong."
"Nhiếp Phong?" Tuyết Duyên vô cùng kinh ngạc, nàng còn nhớ rõ năm năm trước khi nàng thoáng nhìn thấy Bộ Kinh Vân lần đầu tiên, thì đồng thời cũng nhìn thấy hai thiếu niên nhỏ tuổi... Nhiếp Phong và Đoạn Lãng, nàng không ngờ một trong hai người đó là Nhiếp Phong lại xuất hiện ở nơi này, mà còn dấn thân vào trong chuyện này nữa.
Nhưng điều khiến nàng kinh ngạc nhất không chỉ có Nhiếp Phong mà còn có cả người đứng sau giả sơn nói chuyện, bởi vì người kia đã chậm rãi bước ra khỏi ngọn giả sơn.
Thanh âm của người nọ vốn rất già nua, nếu như chiếu theo thanh âm kia thì Tuyết Duyên khó có thể ngờ được người bước ra khỏi ngọn giả sơn lại là một cô gái chỉ chừng mười sáu tuổi, còn trẻ hơn cả nàng...
Một thiếu nữ vô cùng xinh đẹp.
"Cô là..." Tuyết Duyên cảm thấy mơ hồ, tuy rằng nàng chưa từng thấy thiếu nữ xa lạ này nhưng lại cảm thấy ánh mắt thiếu phụ kia lại thân thiết vô cùng.
"Ta là..." Thiếu nữ kia nhìn Tuyết Duyên rất tha thiết, sau đó nở một nụ cười quỷ dị, nói:
"Thị tỳ năm đó của Bạch Tố Trinh
- Tiểu Thanh."
"Tiểu Thanh? Cô... cũng chính là Tiểu Thanh cùng thời với Bạch Tố Trinh hơn trăm năm trước? Từ sau khi Thần tha tội chết cho cô, không phải cô đã bị nhốt trong lao ngục bí mật của Sưu Thần cung, không được thấy ánh mặt trời rồi sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!