Bởi vậy, có một lần khi cùng Bộ Kinh Vân luyện kiếm, Hoắc Bộ Thiên nói với Bộ Kinh Vân :" Kinh Giác, Hoắc gia kiếp pháp này nói cao không cao, nói thấp không thấp, bất quá kiếm ý lại lấy nhân nghĩa làm gốc, mục đích cứu người như tự cứu mình, ta hy vọng con có thể đáp ứng ta, sau này nhất định không thể dùng kiếm pháp này giết người !"
Hắn lần này nói chuyện nhưng thật ra thầm nghĩ, Bộ Kinh Vân ngày sau nếu có thành tựu như thế, tất phải ức chế lệ khí trong lòng, không thể lạm sát kẻ vô tội!
Bộ Kinh Vân không trả lời, nhưng cũng không có lắc đầu.
Hoắc Bộ Thiên đương nhiên hiểu rõ, đứa nhỏ này nếu không lắc đầu, có nghĩa là ngầm đồng ý.
Hắn khá an tâm, nhưng thật ra hắn sớm phát hiện ra ở trong đôi mắt lạnh lẽo của Bộ Kinh Vân lúc này cũng không phải hoàn toàn là lãnh ý, chỉ là đứa nhỏ này không thích cùng người khác ở chung mà thôi.
Mỗi lần Hoắc Bộ Thiên nhìn Bộ Kinh Vân nhất tâm nhất ý, tập trung tinh thần luyện kiếm, hắn không khỏi dâng lên suy nghĩ đứa nhỏ này từ khi rời khỏi bụng mẹ khổ cực hơn nhiều năm.
Cha của nó chết sớm, mẹ của nó hận nó, nó lúc này lại hiểu rõ nhờ người che chở, cuộc sống mười năm ngắn ngủn, từ không một chút quan tâm và thông cảm, nó so với bất cứ người nào càng phải được thông cảm, nhưng nó hết lần này tới lần khác không cần người khác thông cảm. Hoắc Bộ Thiên trong lòng thầm đưa ra quyết định, chỉ cần hắn còn sống một ngày, hắn nhất định sẽ làm tròn chức trách của một người cha, dưỡng dục hắn và nâng đỡ đứa nhỏ cô độc này thật tốt, hắn sẽ làm cho cho Bộ Kinh Vân có cuộc sống của gia đinh bình thường, hắn muốn đem cho nó hạnh phúc.
Chỉ cần hắn còn sống một ngày.....
Song, đứa nhỏ đặc biệt vận mệnh luôn khác hẳn với người thường, hết thảy hết thảy, cũng không thể thoát khỏi!
Vân (mây) vốn vô thường, đáng tiếc, thế sự, càng vô thường.
Rốt cục có một ngày.
Ác vận đã tới!
Ngày đó, sáng sớm Hoắc Bộ Thiên đang giải quyết mọi việc trong trang. Ngày hôm sau là ngày đại thọ của hắn, hắn phân phó tỳ phó trong phủ làm việc, đang bận rộn hết sức, đột nhiên, cự môn đúc bắng sắt của Hoắc gia cao lớn rắn chắc như vậy bị người một cước đạp đổ, chủ nhân của cước này bất ngờ là một tên què.
Chỉ thấy thân hình mập mạp xông vào, dáng vẻ cổ quái, chân phải đã cụt, thay vào đó là một đoạn thiết quải, nhảy từng bước kích động tiến lên, cả người nhìn giống một con lợn đang nhảy.
Hoắc Bộ Thiên vừa thấy người này, không khỏi nhướng mày, lúc này hỏi :" Vị huynh đài này, Hoắc gia ta cùng ngươi không quen biết, tại sao không mời mà đến lại phá cửa mà vào ?"
Quái nhân nó hắc hắc cười mỉa hai tiếng, thần thái tỏa ra sự bỉ ổi, nói :" Ông nội ngươi là lão nhị của Liệt Diễm Song Quái – Xích Thử, lần đi này là phụng mệnh của Hùng Bá
- Hùng bang chủ bá nghiệp vạn tải, đến đây báo tin"
Hoắc Bộ Thiên vừa nghe tên Hùng Bá, sắc mặt chợt biến, nháy mắt hóa xanh, xem ra Hùng Bá này cũng không phải là hạng người bình thường.
Hùng Bá này nguyên là bang chủ nhất đại bang –Thiên Hạ Hội mấy năm gần đây uy hiếp giang hồ.! Cứ nghe hắn khi mới nổi lên, đã có dã tâm hùng bá thiên hạ, bèn thay tên đổi họ là Hùng Bá, với lời thề trở thành một đại kiêu hùng, thật ra tên họ không rõ.
Năm gần đây, Hùng Bá không ngừng diệt trừ, cũng như không ngừng chiêu mộ nhân sĩ võ lâm, để tăng cường thế lực của mình, đối kháng với những đại bang trong võ lâm ngoài "Vô Song thành" không nghĩ tới, Hùng Bá lại nhìn trúng Hoắc gia trang.
Hoắc Bộ Thiên mạnh mẽ trấn định, hỏi :" Báo tin gì ?"
Xích Thử cười cười quỷ quyệt, nói :" Hùng bang chủ có lệnh, lệnh cho Hoắc gia trong ngày quy hàng, quy thuận Thiên Hạ hội, đời đời trung thành với Hùng bang chủ, không được phản trắc, nếu không...."
"Nếu không sẽ thế nào ?" Hoắc Bộ Thiên chánh sắc hỏi.
Xích Thử trừng mặt không chuyển, nói từng chữ :" Đem ngươi và toàn bộ Hoắc gia trang giết sạch, gà chó cũng không tha!"
Hoắc Bộ Thiên cười lạnh.
Hắn cũng không thèm suy nghĩ, lập tức dùng lời uy nghiêm nghĩa chính trả lời :" Được! Ngươi đem lời này về nói cho Hùng Bá! Hoắc gia trang không muốn cùng người tranh đoạt, chỉ muốn dốc lòng cứu giúp mọi mọi người, tuyệt không muốn dính líu vào đấu tranh quyền lực của giang hồ, càng không muốn tiếp nhận chiêu hàng của quý bang."
Xích Thử nói :" Khẩu khí lớn! ngươi là rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt sao ?"
Hoắc Bộ Thiên không đáp. Trên mặt lộ ra một cỗ lẫm nhiên chính khí nghiêm nghị.
Xích Thừ hắc hắc cười nói :" Vậy trước tiên để lão tử xem ngươi có bao nhiêu bản lĩnh ?"
Xích Thử dứt lời đề chưởng vận kình, đột nhiên đánh tới Hoắc Bộ Thiên!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!