Chương 672: Hạo kiếp hàng lâm

"Thái tử điện ha, thái tử điện hạ trở lại. Các huynh đệ liều mạng, đừng cho bọn ma nhân chạy thoát." Binh lính Đằng Long thành hoan hô, vô cùng hưng phấn.

Thật sự kỳ quái. Vừa rồi Đằng Long thành tướng sĩ cùng bách tín cơ hồ bị ma tộc tàn sát. Vậy mà sau khi Long Nhất xuất hiện bọn họ lại hô to gọi nhỏ không để cho ma tộc chạy đi. Có thể tưởng tượng vị trí của Long Nhất đối với tướng sĩ dân chúng đã đạt đến một tầng như thế nào. Bọn họ hoàn toàn tin tưởng chỉ cần Long Nhất tồn tại, bọn kinh khủng ma tộc đều không chịu nổi một kích.

"Đáng chết." Huyết ma Đế La nghiến răng, thất thủ trong gang tấc.

Thần tộc đại quân từ không gian thông đạo bắt đầu gia nhập chiến đấu. Tình thế nhất thời nghịch chuyển. Ma tộc đại quân bị đình trụ, sĩ khí đại thối, bị buộc phải cuống quýt lui về phía sau, bắt đầu xuất hiện đại phạm vi thương vong.

"Triệt." Huyết ma Đế La thấy đại sự không thể vãn hồi, quyết đoán hạ lệnh lui quân.

Toàn thành hoan hô. Tướng sĩ hướng Long Nhất tại không trung thần quang tỏa ra bốn phía thi hành quân lễ, bình dân bách tính cơ hồ đều hạ mình triều bái.

Long Nhất phiêu thân đáp xuống trước mặt thân nhân thê tử. Còn chưa mở miệng, Đông Phương Uyển liền ôm lấy cổ hắn, nước mắt cơ hồ làm ướt cả vạt áo.

"Mẫu thân, đừng khóc." Long Nhất vỗ vai Đông Phương Uyển, trong lòng vô cùng đau xót. Chỉ cần chậm một chút, Đằng Long thành đã trở thành một mảnh phế khư. Mà "xú tiểu tử" hắn đời này cũng đừng hòng gặp lại mẫu thân." Đông Phương Uyển từ trong lòng ngực Long Nhất hồi phục lại. Đang muốn mắng hắn một trận, lại phát hiện xung quanh mỗi người đều dùng ánh mắt ngấn lệ kích động nhìn hắn.

Nếu không phải nàng chiếm cứ nhi tử, sợ rằng bọn họ đã sớm tiến lên.

"Hài nhi bất hiếu, khiến phụ mẫu sợ hãi." Long Nhất nói.

"Được rồi, ngươi cũng đã lâu không gặp lại vợ ngươi. Đi đến bọn họ hảo hảo một chút." Đông Phương Uyển đẩy Long Nhất ra, kéo Tây Môn Nộ đang muốn nói chuyện với nhi tử rời đi.

Nhất thời Long Nhất bị bao phủ bởi chúng hồng nhan. Tây Môn Vô Hận mỉm cười lẳng lặng nhìn, Tinh linh nữ vương vẻ mặt phức tạp. Nữu Nhi hóa thành một tiểu cô nương mười tuổi bất mãn: "Đáng ghét, chiếm hết phần của ta."

Đột nhiên Long Nhất sắc mặt nhất thời đại biến, biến mất trước mặt chúng nữ.

"Khẳng định có chuyện." Lãnh U U nhìn các tỷ muội đang ngạc nhiên, nói.

Tiểu Y nhắm mắt thì thào một đoạn chú ngữ. Đôi mắt đột nhiên mở ra, đồng tử trong suốt xoay tròn, trước mặt nàng xuất hiện một bức đồ họa.

« Bất hảo, Hương Vân tỷ tỷ các nàng gặp nguy hiểm. » Tiểu Y gấp gáp nói, thân hình phiêu nhiên đi xa.

Chúng nữ trong lòng cả kinh. Nam Cung Hương Vân, Ti Bích, còn có Nạp Lan Như Nguyệt đều hoài thai cốt nhục Long Nhất a. Nếu các nàng gặp nguy hiểm, vậy to chuyện rồi. Chúng giai nhân liền nhanh chóng đi theo Tiểu Y.

-----------

"Phanh" Lệ Thanh thân thể rung động, phun ra một ngụm máu tươi kèm theo hàn khí. Phía sau một ảnh tử hung mãnh thần thú tan biến.

Man Ngưu hoành mi trợn mắt, thân hình tăng vọt mấy thước, Lục ngọc tài quyết đánh ra từng đạo kim quang u ảnh.

Nam Cung Hương Vân các nàng đang hoài thai, trong đó Nam Cung Hương Vân đã gần ngày sinh nên không dám vọng động, sợ ảnh hưởng đến đứa nhỏ. Ti Bích cùng Nạp Lan Như Nguyệt cắn răng phóng thích ma pháp trợ giúp. Phía trước hai người là mười danh ma trướng cấp bậc không hề thấp. Bọn họ điên cuồng công kích, ý đồ giết chết hai kẻ dám ngăn trở phía trước ba nữ nhân đang hoài thai cốt nhục Long Nhất.

"Ba ả đàn bà này mang cốt nhục Phách thần Long Nhất. Bắt được các nàng công lao không hề nhỏ. Nhanh lên một chút giết hai kẻ đó." Một tên ma tướng cấp bậc cao nhất hét lớn.

Hơn mười tên ma tướng đột nhiên tăng mạnh công kích, hiển nhiên là dùng toàn bộ khí lực. Sau khi phát hiện một thông đạo dưới lòng đất, bọn họ đã đồ sát mấy trăm người. Mặc dù nhận được lệnh triệt binh, nhưng thật lớn công lao trước mặt khiến bọn hắn không thể không mạo hiểm. Nếu bắt được ba người bọn họ, ma giới tuyệt đối nắm giữ thế chủ động.

Ma khí tung hoành. Lệ Thanh cùng Man Ngưu "hự" một tiếng bị đánh bay. Tên cao cấp ma tướng hưng phấn hét to một tiếng, ma trảo phá giải ma pháp rồi đánh tới Nam Cung Hương Vân. Đôi mắt Lệ Thanh nổi lên một trận băng phong, hàn băng kiếm trong tay phát ra một tiếng long ngâm, hàn khí điên cuồng ngưng tụ.

Nam Cung Hương Vân trợn mắt nhìn ma trảo đang tiến tới, cuống quít lui về phía sau. Đến khi lùi đến vách tường, nàng nhắm mắt hét to: "Phu quân, mau tới cứu chúng ta."

Bỗng nhiên thất thải thần quang thoáng hiện. Hàn khí do Lệ Thanh dùng tính mạng ngưng tụ bị cắt đứt. Một tiếng kêu thê thảm vang lên, tên ma tướng vừa rồi còn giương ma trảo bất động giữa không trung, cả người xuất hiện vô số đạo liệt ngân, toái thành vô vàn những mảnh li ti rơi xuống.

"Phu quân giá đáo, còn không mau tới nghênh đón." Thanh âm ôn nhu vang lên, Nam Cung Hương Vân cảm giác rơi vào một lòng ngực ấm áp quen thuộc.

Nam Cung Hương Vân vừa mở mắt, đập vào mắt nàng chính là nụ cười xấu xa như ngày nào, cùng với ánh mắt đen nhánh ôn nhu vô hạn.

"Phu quân." Ti Bích cùng Nạp Lan Như Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, mừng rỡ xông tới.

"Thiếu gia" "Lão đại" Lệ Thanh cùng Man Ngưu tuy bị thương vẫn tiến đến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!