Mặc dù mang một tâm trạng chẳng mấy vui vẻ gì khi ra khỏi nhà Khúc Thụy, nhưng cảnh sắc xung quanh ngôi nhà lại khiến Như Kỳ trở nên nhẹ nhàng hơn đôi chút.
Đó là một ngôi nhà mang kiểu kiến trúc của thời kì La Mã cổ với những cây trụ cao và những họa tiết chìm nổi, xung quanh còn có các công trình phụ như đài phun nước với hình một cô gái ngồi dịu dàng trong tư thế đang đổ nước vào hồ. Từ nhà chính ra đến cổng là một con đường dài với rất nhiều cây xanh được chăm tỉa cẩn thận thấp thoáng sau những bụi cây là những bức tượng điêu khắc mỹ nhân với mọi đáng đứng ngồi khác nhau.
Nhìn tổng thể khiến người ta có cảm giác khắp căn nhà thấp thoáng đâu đâu cũng chỉ toàn nhìn thấy mỹ nhân đang e ấp đằng sau những bụi cây. Bất giác trong đầu Như Kỳ có một sự so sánh ngầm giữa cách bày trí ngôi nhà và tính cách của người đàn ông trong nhà, có lẽ chủ thế nào thì nhà như thế ấy. Cô thầm gật đầu đồng ý rồi nhanh chóng tiến về phía cổng.
Ra khỏi ngôi nhà đã là một chặng đường khá xa, ấy vậy mà trước mắt cô bây giờ lại mở ra một con đường khác. Cô khẽ nhếch môi cười khổ, bởi vì cô đã biết mình đang ở đâu. Đây chính là một khu thiêng đường riêng biệt dành cho những nhà giàu có xây cất những tòa lâu đài của mình, mặc dù không ai quy định chỉ nhà giàu mới được mua đất cất nhà ở đây nhưng thử hỏi những nhà bình thường thì làm sao có thể mua nổi những mảnh đất cắt cổ ở đây huống chi nói đến việc cất nhà hay biệt thự. Điều quan trọng nữa là không thể đón được taxi ở một nơi mà nhà nhà đều có xe hơi riêng, chỉ những người như cô bây giờ mới là người cần phải cần tìm taxi.
Tháo đôi giày cao gần 1 tấc, cô bắt đầu thả bộ trên đôi chân trần, chỉ mong mau được trở về nhà thả mình lên chiếc giường mềm mại và ngủ suốt một ngày. Đó mới thực sự là thiên đường.
"Tin Tin…" tiếng còi xe bóp in ỏi phía sau khiến cô phải quay đầu nhìn lại.
Đó là chiếc i8 Spyder mui trần (tên đầy đủ là BMW i8 Spyder Concept), màu xám mang đậm phong cách thể thao. Một thanh niên rất trẻ trên dưới 23 tuổi mặc độc một chiếc áo sơ mi, hai cúc áo ngực được mở ra đầy phóng túng, ống tay được sắn lên cao khỏe khoắn. Còn khuôn mặt thì bị che quá nửa bởi cặp kính râm màu xanh dương, khiến cô cũng khó đoán dung mạo và biểu hiện trên khuôn mặt đó, tất cả chỉ là nụ cười tươi và chiếc răng khểnh rất duyên.
Nhìn thấy Như Kỳ đứng lại, chàng trai gỡ cặp mắt kính xuống để lộ ra một khuôn mặt tuấn tú đến rạng ngời. Gác tay đang cầm kính lên trên cửa xe, nhìn cô vui vẻ hỏi
"Chào tiểu thư, có cần tôi giúp đỡ gì không?"
Một giọng nói trong trẻo và đầy sức sống như thể một dòng suối mát lành trong một buổi sáng lắm những chuyện không vui. Cô như được tưới thêm sinh khí mà bắt đầu trò chuyện
"Sao cậu biết tôi cần giúp đỡ ?" cô mỉm cười chờ đợi
Chàng trai thoải mái nhìn Như Kỳ khắp một lượt, chậc lưỡi luyến loắt nói
"Bởi vì không ai đi dạo trong hình ảnh như thế này cả"
Chàng trai nhếch môi cười trêu chọc, mắt khẽ đảo nhìn xuống đôi giày trên tay của Như Kỳ rồi nhàn nhã nói thêm "Tiểu thư có muốn đi nhờ xe của tôi không ?"
"…" không vội trả lời, Như Kỳ nhìn theo ánh mắt chàng trai đang nhìn mình, hình ảnh thất thiểu đúng là có chút không đẹp mắt, vừa ngẩn mặt lên thì chàng trai lại nói tiếp
"Tôi không thường xuyên giúp đỡ người khác đâu, nên nếu tiểu thư muốn đi nhờ xe thì… ghế phụ lái còn một chỗ trống" chàng trai thu lại nụ cười mà nghiêm chỉnh nhìn cô rồi nhìn sang chỗ trống bên cạnh mình.
Ở một khu cao cấp như nơi này, gặp một thanh niên chạy chiếc i8 Spyder , tính cách thân thiện có nhã ý cho cô đi nhờ xe ra đường chính, thì dù có muốn nghĩ anh chàng này là người xấu hay có ý đồ gì thì cũng là tự hùa dọa chính mình. Thôi thì não phải khuyên não trái, chân phải dẫn chân trái lên xe đi nhờ vẫn hơn là đi bộ 3km, cô tự thuyết phục chính mình sau đó thắt dây an toàn rồi yên vị bên ghế phụ lái.
Xe lăn bánh được một đoạn, Như Kỳ bèn quay sang chàng trai bên cạnh tò mò hỏi "Sao cậu lại cho tôi đi nhờ xe ?"
Chàng trai nhìn cô rồi mỉm cười đáp lại "Tôi chỉ cho người khác đi nhờ xe trong hai trường hợp: thứ nhất đó là người đẹp và thứ hai đó là ngày chủ nhật"
"Vậy tôi là người đẹp ?" cô tươi cười khẳng định rồi nghiêng đầu nhìn chàng trai chờ đợi
"Không. Hôm nay là chủ nhật" chàng trai tự nhiên đáp lại vui vẻ không kém
Như Kỳ cũng mỉm cười theo. Đâu phải lúc nào ra đường cũng gặp người gần gũi như thế, đơn cử như sáng sớm nay gặp phải một người đúng là ba chấm.…. xì…. cô chẳng còn muốn nghĩ đến anh ta làm gì.
"Nhà cô ở đâu, tôi sẽ đưa cô về ?" một lúc sau chàng trai nhìn sang Như Kỳ dò hỏi
"Không cần đâu, tôi sẽ bắt taxi về nhà"
"Vậy tại sao cô phải đi bộ như thế ?"
"Tôi có một vài chuyện ở đây"
"Cô có người quen ở đây à?"
"Không có"
Như Kỳ vẫn là chẳng muốn kể những chuyện trên trời rơi xuống như sáng nay, cô còn hận là không thể làm ình hoàn toàn quên mất cuộc đối thoại với Khúc Thụy giống như cô chẳng thể nhớ lại làm sao mà mình lại ở nhà anh ta. Mà sao chuyện gì cô cũng có thể lấy anh ta ra so sánh thế nhỉ, chắc có lẽ do tác hại của việc nhìn trai đẹp quá lâu đây mà.
Thuốc còn có tác dụng phụ nữa mà huống chi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!