Lúc này Như Kỳ đang phải ngồi ngoài phòng chờ bệnh viện của trường đua, chờ y tá băng bó vai bị thương của Khúc Thụy. Vì đỡ cho cô mà khi té xuống đất vai anh vô tình rơi vào cục đá làm trấn thương. Chờ một lúc lâu cuối cùng cô y tá cũng bước ra báo với Như Kỳ rằng vai của Khúc Thụy không bị chấn thương nặng, chỉ cần bôi thuốc, uống thuốc đầy đủ và tránh va chạm vào vết thương là mọi chuyện sẽ không sao.
Chỉ điều đó thôi cũng khiến Như Kỳ mừng ra trông thấy, cô thầm thở phào nhẹ nhõm "may quá anh ta không bị gãy vai"
Cô cùng Diêu Hưng bước vào trong phòng bệnh thì thấy Khúc Thụy đang khó nhọc mặc lại chiếc áo sơmi lên mình. Thấy vậy Diêu Hưng cũng là nhanh chóng mà đến giúp đỡ một tay, còn Như Kỳ thì bước lại gần bàn nước rót một ly nước mang lại cho Khúc Thụy
"Anh có muốn uống một ít nước không ?" Như Kỳ nhìn Khúc Thụy chờ đợi
Khúc Thụy chưa vội trả lời câu hỏi của Như Kỳ, anh nhìn Như Kỳ từ lúc bước vào rồi đến khi rót nước khiến anh suy đoán cô không có chấn thương gì nặng. Chỉ là miếng băng dán trên đầu là rất đáng thắc mắc.
"Vết thương trên đầu là vừa té sao ?" Khúc Thụy thầm đoán nguyên nhân của vết thương
"À… không phải, cái này do tối hôm trước anh đập….." nói đến đây Như Kỳ bỗng nhớ ra gì đó liền mỉm cười ra hiệu tỏ ý không sao. Cô cũng là rất biết cân nhắc độ nặng của vết thương, nếu so ra thì hôm nay vì cứu cô mà vai anh ta cũng suýt bị gãy rồi còn gì. "Thôi không so đo vết thương nữa, chúng ta huề" cô có chút suy nghĩ
"Lại đây" Khúc Thụy vỗ vỗ thành giường bên cạnh mình tỏ ý muốn Như Kỳ đến và ngồi cạnh anh
Lắc đầu, rồi mỉm cười hòa hoãn Như Kỳ bày tỏ ý "không có chuyện gì đáng quan trọng đối với vết bầm đó, chỉ là ngoài da". Nhưng Khúc Thụy vẫn giữ ánh mắt kiên định của mình mà nhìn Như Kỳ, như thể đang ra lệnh bằng chính ánh mắt. Chống không lại ánh mắt chẳng mang nhiệt độ nào của anh, Như Kỳ cũng ngoan ngoãn bước đến ngồi vào vị trí mà Khúc Thụy yêu cầu
Dùng tay còn lại không bị trấn thương, Khúc Thụy mở miếng băng trên đầu Như Kỳ ra mà nghe sao trong lòng chua sót, vết bầm tím bây giờ bị trầy một mảng da, máu cũng rơm rớm mà thấm ướt chiếc băng y tế. Anh im lặng ngồi nhìn mà hận mình không thể tiến đến xử lý vết thương hộ cô, máu chảy thế kia mà cô nàng lại không cảm nhận thấy đau gì sao mà còn mỉm cười như thể vết thương đó không phải của mình.
Có lẽ do lúc ôm cổ con ngựa mà đầu cô vô tình cọ sát với dây cương bị trầy da, rồi khi té xuống bị chấn động mạnh ở đầu nên làm máu ứa ra. Nhìn xuống khuôn mặt Như Kỳ, cô vẫn bình thản, tròn đôi mắt đen lánh của mình nhìn anh chờ đợi. Có lẽ nào cô ấy vì lo ình mà không cảm thấy đầu mình chảy máu, chỉ là suy đoán thôi nhưng sao anh nghe lòng ấm lạ. Chưa dứt ra được một chuỗi suy nghĩ lung tung trong đầu, anh nghe tiếng mở cửa gấp gáp rồi tiếng nói của Tịnh Dương vang lên
"Anh hai, có chuyện gì xảy ra vậy ?" Tịnh Dương lo lắng nhìn Khúc Thụy, Như Kỳ rồi nhìn sang Diêu Hưng chờ đợi một câu giải thích chuyện gì đã xảy ra khi cậu đang làm việc với ban tổ chức trường đua
"Vừa rồi lúc Như Kỳ cưỡi con Bạch Linh Châu, thì con ngựa bỗng không thể kiểm soát được. Sau đó anh hai ở gần đó nên cưỡi ngựa đến giúp đỡ, không ngờ rằng cả hai đều bị té. Anh hai chỉ bị chấn thương nhẹ ở vai, còn Như Kỳ chỉ bị xây sát" Diêu Hưng nói tóm tắt tình hình cho Tịnh Dương nắm bắt vấn đề
"Nguyên nhân gì khiến con Bạch Linh Châu hoảng hốt thế ? nó là con vật thuần chủng" Tịnh Dương có chút tò mò
"Ban quản lý quan sát máy quay trên sân tập nói rằng đó là do con Bạch Linh Châu thấy rắn hổ, nên có chút sợ hãi mà hung hăng lên" Diêu Hưng trình bày mạch lạc
"Đúng là một đám vô dụng, có cái sân tập mà cũng để rắn lọt vào. Bọn họ không biết loài ngựa rất kích thích khi gặp rắn sao ?" Tịnh Dương tức giận mà quên kìm chế cả chính mình
"Mọi chuyện ổn rồi. Anh hai đã cho người đi xử lý, cậu đừng gắt lên như thế" Diêu Hưng vừa nói với Tịnh Dương vừa đưa ánh mắt về phía Như Kỳ ra hiệu Tịnh Dương kìm chế,
Như bắt được ý của Diêu Hưng mà Tịnh Dương bỗng nhiên thay đổi sắc mặt, bây giờ không còn căng thẳng nữa mà niềm nở trở lại, bước đến trước mặt Như Kỳ và Khúc Thụy quan tâm hỏi han
"Anh hai và Như Kỳ có cần đi bệnh viện không ? em sẽ cho xe đến đón ngay bây giờ" giọng nói Tịnh Dương trong trẻo trở lại mà hỏi han
Khúc Thụy nhìn Tịnh Dương rồi chậm rãi nói
"Không cần đi viện, em bảo bác sĩ vừa rồi khám cho anh vào đây băng bó lại vết thương của Như Kỳ là được rồi"
" …" Tịnh Dương nhìn sơ qua vết thương trên đầu Như Kỳ rồi cũng nhanh chóng bước đi ra ngoài gọi bác sĩ
Nhìn sang Diêu Hưng, Khúc Thụy lãnh đạm nói tiếp
"Em ra ngoài bảo nhà hàng chuẩn bị một bàn ăn, mọi người cũng mệt rồi"
"…" Diêu Hưng gật đầu đồng ý rồi cũng nhanh chóng bước ra ngoài làm theo yêu cầu của Khúc Thụy
Trong phòng chỉ còn lại Như Kỳ và Khúc Thụy. Bây giờ thì Như Kỳ cũng ý thức được đầu mình thật sự là đang chảy máu, thế mà trước đây vài phút nếu Khúc Thụy không phát hiện ra thì cô cũng không biết đau là gì. Không nhìn thấy vết thương, cô bất giác muốn đưa tay lên đầu kiểm tra xem nó đã thảm hại như thế nào rồi.
Tay chưa kịp đụng vào vết thương đã bị Khúc Thụy giữ lại rồi từ tốn nói
"Đừng đụng vào, em chờ một chút bác sĩ sẽ đến băng bó ngay"
"…" mặc dù vẫn còn rất tò mò nhưng Như Kỳ cũng ngoan ngoãn mà gật đầu chấp nhận. Ngồi cạnh Khúc Thụy mà ánh mắt anh cứ nhìn cô đầy suy tư khiến cô cũng ái ngại đến cả mất tự nhiên, muốn nói gì đó để phá tan bầu không khí sượng sạo, nhưng cô cũng chẳng tìm được đề tài nào để mở lời trước, vì thế cô đành phải im lặng ngồi cùng anh mà chờ đợi bác sĩ.
Im lặng một lúc sau thì Khúc thụy cũng lên tiếng nói trước
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!