"Có gì ở đây đáng để tôi xem sao ?" Khúc Thụy bình thản nói như thể chẳng có gì xảy ra, người ngoài lại cứ giả tưởng anh đang cưỡi ngựa xem náo nhiệt thì đúng hơn
"Có chứ, đến xem người tình của anh đang hẹn hò với bạn trai mới" Khánh Hà chẳng khách sáo gì mà liếc nhìn Đường Ngôn như thể bất kì ai có quan hệ với Như Kỳ đều là thù địch với cô ta
Trước câu nói khiêu chiến của Khánh Hà, Như Kỳ có chút khó kìm cơn giận, tay cũng bất giác run lên.
Nhìn về phía tay vẫn còn nắm tay Như Kỳ khiến anh có thể cảm nhận được thay đổi đó của Như Kỳ. Anh nắm chặt tay Như Kỳ hơn rồi kéo cô sát về phía mình, anh không muốn cô lên tiếng, mọi chuyện hãy cứ để anh giải quyết
"Tôi thì không nghĩ Đường Ngôn là bạn trai của Như Kỳ" Khúc Thụy nhếch môi đáp trả Khánh Hà, im lặng một lúc anh liền quay sang Như Kỳ dịu dàng hỏi
"Em đi ăn tối với Đường Ngôn ở đây sao không bảo anh, nếu biết trước em cũng đến đây thì anh đã chở em đến rồi. Lần sau nhớ nói, anh sẽ đi với em, tránh để người khách hiểu lầm"
Như Kỳ im lặng nhìn anh, Đường Ngôn mở to mắt không hiểu, còn Khánh Hà thì chỉ phát ra đúng một từ
"Anh…" nhưng lại lắp bắp như muốn nói thêm, nhưng vẫn không thể nói thành câu, sau đó còn bị Khúc Thụy chặn lại nói chen vào, mặc dù ánh mắt vẫn không nhìn vào Khánh Hà
"Bây giờ em nói xem, vừa rồi xảy ra chuyện gì?" Khúc Thụy ôn nhu nhìn Như Kỳ mà trò chuyện, bất chấp khuôn mặt tức tối của Khánh Hà và ngơ ngác của Đường Ngôn
Lần thứ 2 đặt Như Kỳ vào thế là bạn gái của anh, anh cũng chỉ mong Như Kỳ hành động như lần trước, chỉ im lặng. Bấy nhiêu thôi cũng là một sự hợp tác lớn lao mặc dù anh có cảm giác dựa vào Như Kỳ để đả kích Khánh Hà là một chuyện cũng rất thiệt thòi cho Như Kỳ. Nhưng đó là suy nghĩ lúc trước còn bây giờ thì anh muốn dùng thân phận bạn trai của Như Kỳ để bảo vệ cô trước những lời không căn cứ của Khánh Hà.
Xem như anh trả nợ việc lần trước dùng cô làm bia đã kích, mặc dù lời nói và hành động cũng đã làm rồi nhưng anh vẫn muốn tìm một lời giải thích cho chính mình, có lẽ anh đang trả nợ
"…" Như Kỳ lắc đầu, Khúc Thụy thì mỉm cười, vì anh biết mình sẽ phải làm gì tiếp theo còn cô chỉ cần làm như thế là đủ. Anh còn chưa kịp nói thêm tiếng nào thì Như Kỳ cứ thế ép sát vào người anh như vừa thì thầm với anh vừa nói với Khánh Hà
"Cô ta bảo anh phong lưu, nhưng em không tin, vì thế cô ấy đến gây sự với em" Như Kỳ thủ thỉ
Nói xong Như Kỳ không thèm nhìn Khánh Hà mà cứ thế mở to đôi mắt nhìn sâu vào mắt anh chờ đợi. Ánh mắt Như Kỳ như xoáy sâu vào mắt anh, soi thẳng vào tim khiến nó dường như bị khoét một lỗ rỗng mà anh không biết tìm nơi đâu và thứ gì để bù vào lỗ trống đó. Như Kỳ nói rất tự nhiên như thể chẳng có một Khánh Hà đang đăm đăm giận dữ, một Đường Ngôn ngơ ngác khó hiểu mà chỉ còn lại là hai người yêu nhau nói vài chuyện buồn vui vô cớ. Anh bỗng có chút ấm áp rất lạ, trong lòng dường như trùng lại, tâm trạng cũng nhẹ nhàng mà ôn hòa đáp lại
"Em chỉ cần tin anh là đủ, không cần nghe người khác nói đâu"
Mỉm cười với Như Kỳ, anh dời mắt mình về phía Khánh Hà nhạt nhẽo nói
"Bạn gái tôi đã nói vậy rồi, cô còn gì muốn nói không ?"
"…." Khánh Hà tức giận mà hít thở gấp gáp khiến vòm ngực cũng vì thế mà phập phồng lên xuống, sau đó trừng mắt mà lắp bắp vài chữ
"Các …. Các người …."
Khánh Hà chưa lắp bắp xong câu của mình thì Khúc Thụy đã lên tiếng nói trước
"Nếu không còn gì thì chúng tôi đi về trước, bạn gái tôi mệt rồi" Khúc Thụy nhìn như không thấy Khánh Hà mà nói
"Đường Ngôn, để lần sau chúng tôi mời cậu một bữa tối khác được không ?" Khúc Thụy nói với Đường Ngôn
Mặc dù sự hoang mang vẫn còn chưa hết trên khuôn mặt của Đường Ngôn, nhưng anh cũng nhanh chóng mà trả lời Khúc Thụy
"Được chứ, hai người cứ về trước" Đường Ngôn đưa tay về phía trước tỏ ý cứ tự nhiên
Quay người bước đi, Khúc Thụy cũng nhanh chóng mà ôm Như Kỳ rời khỏi nhà hàng. Đi được một đoạn, khi chắc rằng không ai đi theo tọc mạnh thì anh cũng buông Như Kỳ ra bởi anh không muốn lợi dụng cái chức danh bạn trai Như Kỳ để khiến cô nàng này chịu thiệt thòi thêm nữa. Bàn tay anh vẫn còn mang hơi ấm của Như Kỳ, chẳng nghĩ nhiều anh nắm lại đút vào túi quần rồi nhàn nhã mà thả bộ về xe, có vẻ đêm nay không khí dễ chịu hơn mọi ngày thì phải.
Nhìn thấy Khúc Thụy đi phía trước mà Như Kỳ chỉ biết lẽo đẽo theo sau, bởi cô còn bận suy nghĩ xem lúc nảy ở nhà hàng mình đã làm những gì, tại sao cô lại dùng cách đó để nói chuyện với anh. Cô không tìm được lý do nào giải thích cho những hành động và lời nói của mình, chẳng lẽ tất cả chỉ vì muốn trả đũa vợ Khúc Thụy, cô quả là thực không hiểu mà
Cô cứ miên man suy nghĩ lung tung cho đến khi đâm sầm vào lưng Khúc Thụy thì cô mới sực tỉnh nhận ra vấn đề. Đừng nói ở nhà hàng mà ngay cả bây giờ cô chẳng biết tại sao mình đi theo anh ta đến nỗi phải đâm bổ vào người anh ta như thế này
"Cô muốn theo tôi về nhà luôn sao?" Khúc Thụy quay lại nhìn Như Kỳ chờ đợi
Cô có chút hơi bối rối, cô còn không biết mình đang đi đâu nữa mà, nhưng dù sao thì cũng vì sỉ diện, nên cô lại mỉm cười vui vẻ nói
"Không cho tình nhân về nhà cũng không sao. Tôi không trách anh đâu, chỉ tới ngã rẽ kia là tôi sẽ bắt taxi đi về nhà tôi rồi " cô chỉ muốn trêu chọc Khúc Thụy một chút để thay đổi không khí sượng sạo này. Nhưng sau này cô rút ra một kết luận xương máu là ai chọc cũng được trừ tên người sắt này
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!