Chương 14: Người Lạ Từng Quen

Đứng trước bar Over đã là 11h,

Như Kỳ vẫn giữ quan điểm của mình là không muốn vào bar Over, nhưng vẫn chưa tìm ra cách nào để chối từ không đi tiếp, nếu một mình cô xin về đúng là không ổn tí nào. Đang loay hoay chưa muốn bước chân vào thì tiếng chuông điện thoại réo rắt gọi, Như Kỳ ra hiệu ọi người vào trước rồi đi về phía khác nghe điện thoại

Đó là một dãy số lạ, cô có chút suy đoán nhưng vẫn bình tĩnh mà bắt máy

"Alo, ai đấy ?"

"…." đầu dây bên kia vẫn im lặng, chưa nghe thấy tiếng người đáp lại, nhưng những âm thanh hỗn tạp vẫn xen vào, có thể là tiếng nói phát ra từ tivi hoặc đài phát thanh gì đó, Như Kỳ suy đoán đôi chút

"Ai vậy ? Có nghe tôi nói không ?"

"…"vẫn chỉ là im lặng

1s….2s….3s….. mất kiên nhẫn, Như Kỳ nhanh chóng tắt máy. Cô nhìn lại số máy có chút suy nghĩ định bụng sẽ điện về nhà cho Nhất Long hỏi thăm tình hình thì tiếng chuông lại tiếp tục vang lên. Vẫn là số máy đó điện cho cô, chậc lưỡi, cô tiếp tục bắt máy lần 2

"Alo, ai ở đầu dây bên đó thì lên tiếng đi. Nếu không tôi sẽ tắt máy đó" Như Kỳ nói dứt khoát mà chẳng biết có ai nghe hay không

"…" vẫn chưa có tín hiệu trả lời, cô nhìn màn hình lại lần nữa và quyết định sẽ không tiếp tục bắt máy nếu số này tiếp tục gọi đến nữa. Nhưng chưa kịp hủy cuộc gọi thì một tiếng nói cất lên khiến cô lại phải kiên nhẫn một lần nữa mà đưa lên tai nghe

"Ai vậy ?" cô lặp lại câu hỏi lần thứ ba

"Cô là Như Kỳ, số máy 0167.456.789" tiếng một người con trai đáp lại câu hỏi của Như Kỳ

"Anh là ai ?" Như Kỳ có chút nghi vấn

"Vậy cô là Như Kỳ rồi, không nhớ tôi sao ?" âm thanh vui vẻ từ phía đầu bên kia vang lên

"Không" Như Kỳ dứt khoát đáp

"Vậy thì lưu số tôi lại nhé. Tôi là Tịnh Dương"

Như Kỳ cố nhớ lại người nào đó tên Tịnh Dương, nhưng trong phút chốc cũng là không nhớ

"Cô quên tôi rồi sao, người đã cho cô đi nhờ ra đường chính đấy"

"À" cô gật đầu chấp nhận vì đã nhớ ra chàng trai trẻ cùng chiếc i8 Spyder, mà quên mất mình đang nói chuyện điện thoại nên đầu dây bên kia sẽ không thấy cô gật đầu

"Không thắc mắc là tại sao tôi lại tìm thấy cô sao ?" Tịnh Dương vui vẻ hỏi

"Thế cậu làm cách nào để tìm thấy tôi ?" Như Kỳ lặp lại ý hỏi của Tịnh Dương

"Tôi đã xếp lại dãy số mà cô đưa cho tôi và tôi tìm được cô" Tịnh Dương hồ hởi trả lời

"Đơn giản vậy thôi sao ?" Như Kỳ có chút không tin chàng trai trẻ này lại có thể tìm dễ như vậy. Ngoại trừ 4 số đầu là có thể đoán ra thì 6 số còn lại chỉ có thể là đoán mò, nhưng ít nhất cũng phải thực hiện hơn 700 cuộc gọi mới có thể tìm được chính xác số. Huống chi trên đời này đâu phải chỉ một người tên Như Kỳ

"Uhm, chỉ đơn giản vậy thôi" Tịnh Dương khẽ cười rất ẩn ý mà tiếc rằng Như Kỳ không thể thấy

"Uhm" cô lại tiếp tục gật đầu đồng ý

"Sao cô không hỏi, tôi tìm cô làm gì ?" Tịnh Dương có chút biểu hiện sắc thái không hài lòng trong giọng nói của mình

Như Kỳ không thấy được mặt của cậu ta, như nghe giọng nói cô cũng có thể hình dung khuôn mặt cậu ta phụng phịu thế nào. Đúng là người luôn để tình cảm và suy nghĩ lên khuôn mặt và cả giọng nói

"Vậy cậu tìm tôi làm gì ?" lần thứ 2 Như Kỳ lặp lại ý hỏi của Tịnh Dương

"Tôi muốn mời cô đi chơi" Tịnh Dương vui vẻ trả lời

"Giờ này sao ?" Như Kỳ nhìn vào đồng hồ của cửa hàng đối diện bây giờ là 11h15

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!