Thiên Nhất dường như không có ý kiến gì với thái độ của Cố Vấn, chỉ bình tĩnh nói:
- Có gì từ từ nói, ngồi xuống trước đã.
- Ngồi lên mặt ngươi?
Khi Cố Vấn vào tiệm, trong thoáng chốc đã quan sát hoàn cảnh chung quanh. Hiển nhiên trong cả cửa hàng sách, ngoại trừ một chiếc ghế sofa bị Thiên Nhất chiếm giữ, không có bất kỳ chỗ ngồi nào khác.
Thiên Nhất thở dài một hơi, đứng dậy đi vào cánh cửa sau lưng mình, mang ra một chiếc ghế sofa khác từ trong phòng ngủ còn bừa bãi hơn bên ngoài, đặt ở đối diện bàn làm việc, sau đó trở lại chỗ ngồi của mình, nói:
- Ngồi!
Cố Vấn chui qua đống sách lộn xộn, ngồi đối diện với Thiên Nhất, sau đó lặp lại mục đích chuyến này của mình:
- Chuyện ngươi thiếu ta ba trăm ngàn, còn nhớ chứ?
Thiên Nhất nói:
- Tạm thời cho thiếu đi.
- Ngươi không sợ ta trở mặt giết người?
Giọng điệu Cố Vấn hờ hững bình thường, nhưng lời này lại không giống như đang đùa.
Thiên Nhất không nêu ý kiến, chỉ cười nói:
- Ngươi muốn uống chút gì không?
Theo như Cố Vấn thấy, nụ cười như vậy xuất hiện có ba khả năng. Chia theo thứ tự từ lớn đến nhỏ có thể xảy ra, thứ nhất người tên Thiên Nhất này rất mạnh, không hề sợ hãi, thứ hai Thiên Nhất nắm chắc mình sẽ không thật sự ra tay, thứ ba là tên này không sợ chết.
Tất cả suy nghĩ hoàn thành chỉ trong một giây, ngoài mặt Cố Vấn vẫn điềm nhiên như không:
- Nước cà chua.
- Ngươi cảm thấy trong tiệm của ta có thứ đó sao.
- Vậy ngươi có gì?
- Cà phê.
- Còn có?
- Cà phê.
- Đã hiểu, ta uống nước là được rồi.
- Không, ngươi không hiểu, chỉ có cà phê.
- Ngươi pha cà phê không dùng nước sao?
- Nửa giờ trước, một chút nước uống còn lại đã dùng để pha một bình cuối cùng rồi. Hiện giờ chỉ có nước máy, ngươi sẽ không cảm thấy hứng thú chứ.
- Cho nên ngươi chỉ có một loại thức uống là cà phê.
- Đúng.
- Vừa rồi ngươi còn hỏi ta muốn uống chút gì, giống như ta có rất nhiều lựa chọn vậy.
- Là do khách sáo buột miệng nói ra thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!