Gần một giờ sáng.
Lúc này, toàn thân Ikeda nhễ nhại mồ hôi. Rốt cuộc hắn đã chạy về đến nhà.
Trên suốt đoạn đường, linh hồn hắn như đã rời khỏi thể xác. Cho đến khi nhìn thấy cánh cửa quen thuộc hắn mới dần bình tĩnh lại.
Trong nhà có ánh đèn, có lẽ người cha say xỉn của hắn đã trở về.
Ikeda rón rén bước vào nhà, sau đó nói một câu để thăm dò tình hình: "Ta về rồi."
Không ai trả lời, chỉ có tiếng thở hồng hộc của chính hắn đang vang vọng giữa căn phòng.
Ikeda bước về phía căn phòng đang sáng đèn. Và ngay khi mới mở được một cửa cánh cửa, cảnh tượng bên trong đã khiến hắn thở phào nhẹ nhõm.
Cha hắn đang nằm ngủ bên cạnh lò sưởi trong cơn say, bên cạnh là mấy vỏ chai rượu lăn lông lốc.
"Nửa đêm về nhà không thấy con mình mà vẫn làm ngơ đi ngủ." Ikeda tắt đèn giúp cha mình, sau đó đóng cửa lại rồi nhỏ giọng lẩm bẩm.
Sau khi tắm rửa xong, hắn mới trở về phòng mình. Tuy nằm trên giường nhưng hắn không thể nào chợp mắt được. Mỗi khi nhắm mắt, xác chết treo lủng lẳng bên dưới sợi dây thừng và khuôn mặt thê thảm của Matsuo lại lại hiện lên trong đầu hắn.
Đến lúc trời đã tờ mờ sáng, Ikeda mới mở đôi mắt đầy tơ máu của mình và nhìn lên trần nhà.
Hắn đã suy nghĩ suốt đêm nhưng vẫn không hiểu nổi, đã vậy lại còn khiến đầu óc càng thêm hỗn loạn, đầu đau như muốn nứt ra.
Vì sao Matsuo lại tự sát? Hơn nữa còn treo cổ trong phòng làm việc của mình, điều này có nghĩa gì? Rốt cuộc tiệm sách đó bất thường ở điểm nào? Ông chủ tiệm sách là ai? Vì sao lại bảo mình đến phòng làm việc của Matsuo trộm đồ vào nửa đêm? Chẳng lẽ cái chết của Matsuo có liên quan đến hắn?
Trằn trọc thêm một lúc, Ikeda mới nhìn đồng hồ thì nhận ra đã gần đến giờ đi học.
Tuy hắn rất mệt nhưng không dám xin nghỉ. Có thể do chột dạ nên Ikeda cảm thấy nếu nghỉ học vào đúng ngày phát hiện xác chết thì mình sẽ rất đáng nghi.
Hôm nay, Ikeda bắt được xe buýt nên không đi ngang qua tiệm sách ngày hôm qua. Thật ra cho dù đi bộ đến trường, Ikeda cũng biết ông chủ tiệm sách không thể mở cửa sớm như thế. Nhìn tính cách đã có thể nhận ra hắn ta là hạng người không thể chui hỏi chăn trước mười giờ sáng, bởi vậy có đi ngang qua tiệm sách cũng uổng công mà thôi.
Tình hình trong trường không khác nhiều lắm so với tưởng tượng của Ikeda. Bảo vệ phát hiện xác chết vào khoảng bốn giờ sáng, sau đó hắn cũng không kêu xe cấp cứu mà gọi luôn cho cảnh sát, có lẽ tướng chết của Matsuo đã phơi bày sự thật rất rõ ràng rằng hắn đã chết rồi.
Khi trời sáng, cảnh sát đã phong tỏa lầu ba của dãy lớp học và bắt đầu tiến hành điều tra. Không ít giáo viên và học sinh đều bị xét hỏi nhưng Ikeda thì lại không, có lẽ do hắn quá không bắt mắt, hoặc vì trong mắt người khác hắn là một người hướng nội nên không tiện xét hỏi.
Cả buổi sáng, các học sinh đều thì thầm nói chuyện với nhau. Nội dung thảo luận tất nhiên là cái chết của Matsuo, ngay cả giáo viên khi giảng bài cũng không tập trung tinh thần nên cũng chẳng ngó ngàng gì đến kỷ luật của lớp học.
"À, Matsuo là người xấu xa, vừa nhỏ mọn vừa hèn hạ, hơn bốn mươi tuổi vẫn chưa kết hôn. Bình thường, hắn hay sờ mó những giáo viên nữ, nghe nói còn có học sinh nữ bị hắn quấy rối tình dục nhưng không có chứng cứ, đã vậy hắn còn rất giỏi nịnh bợ nên mối quan hệ giữa hắn và hội đồng quản trị của trường rất tốt. Chính vì thế, hiệu trưởng không thể đuổi việc hắn. Thế là mọi người chỉ có thể trơ mắt nhìn bộ mặt tiểu nhân đắc chí của hắn quanh quẩn trong trường ngày này qua ngày khác.
Tự sát đúng là việc tốt đối với loại người như thế, cuối cùng hắn đã làm được một việc có ích cho đời. Này, chú cảnh sát, đừng nhìn ta như vậy. Con người ta nói chuyện thẳng thắn như vậy đấy, ta chỉ nói sự thật mà mọi người đều không dám nói thôi."
Người đang nói là giáo viên Kurosawa, một giáo viên dạy Ngữ Văn đã qua thời kỳ thanh xuân, sắp đến độ tuổi nghỉ hưu. Bà ta là một người nóng nảy, miệng không kiêng nể gì cả. Với tính cách như vậy chắc chắn sẽ rất khó lên chức lãnh đạo, nhưng người như vậy lại không bị đồng nghiệp và học sinh ghét bỏ. À, tất nhiên trừ Matsuo ra...
Nếu so sánh Matsuo với nước cống dơ bẩn thì Kurosawa chính là dầu lửa sôi sục. Kẻ nịnh hót như Matsuo trước mặt những người khác đều sử dụng hai bộ mặt: Khom lưng uốn gối hoặc ngẩng mặt lên trời. Nhưng khi gặp Kurosawa, hắn chỉ có thể lượn đi càng xa càng tốt. Dù sao trong mắt của một người chính trực, kẻ tiểu nhân như vậy còn chẳng bằng rác rưởi.
Khi cảnh sát thu thập được bằng chứng tất nhiên sẽ phải sàng lọc, phân tích, có điều đa số mọi người đều công nhận tính cách của Matsuo, tóm lại mọi người đều cảm thấy hắn có chết cũng chưa hết tội.
Nhưng vì vậy, vấn đề lại càng trở nên mơ hồ.
Người như hắn dám tự sát sao? Hơn nữa, rõ ràng là hắn sống một mình, vì sao phải nửa đêm lẻn vào trường để tự sát? Thắt cổ ở nhà không được à?
Đã gần trưa, nhà trường cuối cùng phải tuyên bố cho học sinh nghỉ học nửa ngày. Sau khi ăn xong cơm trưa, học sinh có thể về.
Đối với Ikeda, đây đúng là một tin tốt. Hắn không đợi thêm được nữa và muốn chạy ngay đến tiệm sách. Trong lòng hắn có quá nhiều câu hỏi cần được trả lời, nhưng hắn vẫn bình tĩnh vào căn tin ăn xong bữa trưa, sau đó mới cùng với những học sinh khác ra về.
Ikeda tự nhủ với mình rằng phải thật cẩn thận, không thể làm bất cứ hành động nào khác thường. Cho dù không ai chú ý đến hắn nhưng hắn vẫn cẩn thận hết mức có thể.
Sau khi đi bộ một tiếng đồng hồ, hắn mới về đến nhà. Trên suốt đường đi, hắn tỏ ra rất bình tĩnh. Khi đi qua tiệm sách của Thiên Nhất, hắn cũng không thèm liếc nhìn bên trong một lần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!