Chương 9: Yêu Hồn Xuất Hiện!

"Hỏa Hồ Phác Sát!"

Trong nháy mắt Diệp Khôn nhảy lên, một cỗ lực lượng vô hình từ trong cơ thể hắn phát ra ngoài. Theo cỗ lực lượng này sản sinh ra, linh khí màu hồng quấn quanh hai bàn tay hắn trong nháy mắt hóa thành liệt diễm cháy hừng hực. Thân hình hắn giãn ra giống như hóa thành một con Hỏa Hồ đáng bổ xuống con mồi.

Hai đạo thân ảnh một lớn một nhỏ ở giữa không trung hăng hung đụng vào nhau.

"Ca sát!"

Xương cốt toàn thân phát ra tiếng vang. Trong chớp mắt hai bên đụng nhau, xương cốt ở hai bàn tay Diệp Khôn đã hoàn toàn vỡ vụn. Mà hỏa diễm được ngưng tụ như thực chất trên hai trảo của Hỏa Đề Hổ cũng làm cho hắn cảm giác thấy như hai bàn tay mình bị ném vào chảo dầu trở nên cháy đen!

Nhưng hung quang trong mắt hắn không giảm, nổi giận gầm lên một tiếng. Thân thể hắn cong lại, dùng lực lượng khổng lồ nơi thắt lưng lăng không vặn vẹo một cái. Hai chân khép lại giống như hỏa diễm liêm đao, hung hăng quét về phía bụng Hỏa Đề Hổ.

"Hỏa Hồ Súy Vĩ!"

"Thình thịch!"

Một tiếng vang thật lớn!

Hai đạo thân ảnh một lớn một nhỏ đồng loạt bay ngược trở lại. Bụng Hỏa Đề Hổ lõm xuống, đôi mắt hổ tràn ngập vẻ khiếp sợ. Hiển nhiên nó cũng không nghĩ ra, Diệp Khôn bị bức đến tuyệt cảnh mà vẫn có thể phát ra một chiêu phản kích kinh khủng như vậy!

"Oanh!"

Một tiếng động thật lớn, thân thể to lớn của Hỏa Đề Hổ đập một cái thật mạnh lên vách đá!

Mà bên kia, thân thể Diệp Khôn còn bay ra xa hơn. Chẳng qua phương hướng hắn bay đi lại chính là nơi cửa cốc, thân hình bay một đường hơn hai mươi trượng rồi mới nện mạnh lên cành của một cây cổ thụ.

"Oa!" Một ngụm máu tươi phun ra, thân hình Diệp Khôn chậm rãi trượt xuống, hắn dựa vào thân cây ngã ngồi trên mặt đất.

Hai bên cánh tay hắn tê liệt, xương bàn tay hoàn toàn gãy hết, bên dưới cánh tay là một mảnh cháy đen.

"Ha..." Diệp Khôn nhếch miệng muốn cười to. Nhưng vừa mở miệng thì nhất thời lại hít vào một hơi khí lạnh, hắn chỉ cảm thấy một cơn đau nhức toàn thân từ não bộ truyền tới.

"Hắc hắc hắc... Mới vừa rồi thật là quá sức!"

Diệp Khôn cảm giác thấy ý thức của mình dần dần trở nên mơ hồ. Cách đó không xa, âm thanh hổ gầm phẫn nộ đến cực điểm cũng liên tiếp vang lên.

Hắn vừa mở miệng, lập tức phun ra một đống máu tươi. Trong đôi mắt Diệp Khôn tràn đầy vẻ hưng phấn cùng tiếc hận!

Ngay vừa rồi, đối diện với một chiêu Hỏa Đề Phác Sát kinh thiên động địa của Hỏa Đề Hổ, hắn tại thời điểm nguy hiểm đã lĩnh ngộ ra đệ nhị giai đoạn của Hỏa Hồ chiến kỹ

- Thú Ý!

Cũng chính hai chiêu Hỏa Hồ Phác Sát cùng Hỏa Hồ Súy Vĩ ẩn chứa Thú Ý nên hắn mới có thể đả thương Hỏa Đề Hổ!

Chẳng qua đáng tiếc, nếu như hắn lĩnh ngộ ra sớm một chút thì có thể bằng vào Hỏa Hồ Thân Pháp tránh thoát chiêu Hỏa Đề Phác Sát của Hỏa Đề Hổ.

"Thình thịch!" "Thình thịch!" "Thình thịch!"

Tiếng bước chân thật lớn từ bên trong sơn cốc truyền đến. Một lát sau, thân ảnh khổng lồ của Hỏa Đề Hổ xuất hiện trong tầm mắt Diệp Khôn.

Ánh mắt Diệp Khôn trở nên ảm đạm: "Ta phải chết sao?"

Hắn không cam lòng!

Chẳng qua, không cam lòng thì có lợi ích gì?

Ý thức dần dần trở nên mơ hồ. Một khắc cuối cùng trước khi hôn mê, Diệp Khôn nhìn thấy thân thể to lớn của Hỏa Đề Hổ chi còn cách mình có mười trượng. Cặp mắt hổ kia hiện lên vẻ hung ác cùng điển cuồng, hiển nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua cho hắn...

Hỏa Đề Hổ bước đến trước người Diệp Khôn, trong cổ phát ra từng tiếng gầm thét trầm thấp. Nó đã mở ra linh trí nên bản thân cũng đã phát hiện người trước mặt này đã mất hết năng lực hành động!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!