Chương 8: Hỏa Đề Hổ

Trong lúc tu luyện thời gian trôi qua rất nhanh, đảo mắt đã qua nửa tháng.

Thu qua đông lại, cho dù Phong Tuyệt sơn mạch ở nơi cuối cùng phương Nam của Cảnh Châu nhưng lúc này bên trong sơn mạch cũng xuất hiện một chút cảm giác mát mẻ.

Trong nửa tháng này, thực lực Diệp Khôn tiến triển càng lúc càng nhanh, mười hai chính kinh đã đả thông được một nửa. Sau khi đả thông toàn bộ sáu đạo chính kinh cũng khiến cho thực lực của hắn tăng thêm chừng năm thành.

Nhưng không được hoàn mỹ chính là việc tu luyện Hỏa Hồ chiến kỹ. Tuy rằng nửa tháng trước Diệp Khôn đã cảm giác được cảnh giới Thú Ý chỉ cách một đường chỉ. Nhưng một đường này lại giống như rãnh trời, suốt nửa tháng này cho dù hắn đã đem Hỏa Hồ chiến kỹ hoàn toàn thấu hiểu nhưng vẫn như trước không chạm đến được.....

Bên trong rừng rậm, Diệp Khôn hóa thành một vệt bóng mờ màu hồng bay nhanh đi. Nơi hắn đi qua, mặt đất đầy lá mục không một chút nhúc nhích.

Hỏa Hồ thân pháp đạt tới đỉnh làm cho thân hình hắn rất mạnh mẽ cùng nhạy cảm. Nửa tháng ở trong Phong Tuyệt sơn mạch đã khiến hắn đối với đám cây cối này vô cùng quen thuộc.

"Toa toa"

Nhánh cây bên phải lay động một hồi khiến cước bộ Diệp Khôn chợt dừng lại. Bỗng vào lúc này, một bóng đen đột nhiên từ bên phải hắn mạnh mẽ đánh tới.

"Hừ!" Diệp Khôn hừ lạnh một tiếng, hai chân di chuyển dễ dàng tránh khỏi cú đánh lén từ trong rừng.

Khi hắn dừng lại, phát hiện kẻ vừa đánh lén hắn là một đầu cự thử dài ba xích thì không khỏi thản nhiên cười một tiếng.

"Rống!" Con cự thử dường như cảm giác được sự châm chọc trong tiếng cười của Diệp Khôn. Nó liền phát ra một tiếng rống to giống như hổ gầm đánh thẳng tới hắn.

Con cự thử này tốc độ cực nhanh, thậm chí toàn thân còn có linh quang chớp động cực kỳ yếu ớt, hiển nhiên nó chỉ còn kém nửa bước là có thể tấn cấp yêu thú.

Chẳng qua, dã thú cuối cùng vẫn chỉ là dã thú!

Dưới chân Diệp Khôn chợt lóe, một lần nữa né tránh một cú tấn công của cự thử. Lúc này, hắn đã không còn buôn tha cho sự khiêu khích của con cự thử nữa, hai tay chợt phát ra hồng quang mạnh mẽ chụp xuống!

"Hỏa Hồ Câu Trảo!"

"Vèo" một tiếng, cự thử ngay cả tiếng kêu thảm cũng chưa kịp phát ra liền trực tiếp bị chặt đứt đầu, chỗ bị chặt là một mảnh cháy đen đến cả máu cũng không chảy ra!

Thân thể đã mất đầu liền đổ xuống mặt đất, Diệp Khôn đưa tay ra cầm lấy cái đuôi trên thi thể con cự thử. Con cự thử này chỉ kém nửa bước là tấn cấp yêu thú dĩ nhiên trong thịt sẽ có rất nhiều linh khí, chẳng qua Diệp Khôn lại khẽ cau mày.

Hắn lần này xâm nhập vào rừng không phải để săn bắn yêu thú cùng thu thập linh dược, mục đích của hắn chính là tăng lên thực lực.

Hỏa Hồ chiến kỹ bị vây ở bình cảnh đã lâu, hiển nhiên không phải chỉ dựa vào tu luyện là có thể đột phá. Diệp Khôn chính là nghĩ đến biện pháp thông qua thực chiến để gia tăng thực lực.

Thú Ý vốn chân chính là dã thú đi săn mồi, muốn hiểu được loại ý nghĩa chân chính này có lẽ phải cùng dã thú đối chiến mà lĩnh ngộ ra!

Tuy nhiên, sau khi cùng con cự thử này giao thủ, Diệp Khôn phát hiện được dã thú tầm thường vốn không phải là đối thủ của hắn. Muốn ở trong thực chiến đột phá cũng chỉ có đi tìm kiếm yêu thú thôi!

Chẳng qua, yêu thú có thể đối phó dễ dàng như vậy sao?

Yêu thú sỡ dĩ cường đại, ngoại trừ thân thể khủng bố thì mạnh nhất chính là kỹ xảo chiến đấu do huyết mạch truyền thừa. Những kỹ xảo chiến đấu này không sặc sỡ như kỹ xảo chiến đấu của con người nhưng đã trải qua ngàn vạn năm tích lũy, cho dù bên trong huyết mạch chỉ có một chút ký ức cũng đủ khiến chiến kỹ nó thi triển ra mạnh hơn tu sĩ rất nhiều.

Mà cấp bậc của yêu thú cũng chia làm cửu phẩm. Chính bởi vì có loại huyết mạch truyền thừa kỹ xảo chiến đấu này nên cho dù là nhất phẩm yêu thú thường thường cũng phải cần vài tên tu sĩ Tiên Thiên đệ lục tầng Thông Kinh Cảnh mới có thể đối phó. Trong đó, nhất phẩm yêu thú mạnh nhất lại có thể so với tu sĩ Tiên Thiên đệ cửu tầng Ngưng Thần Cảnh!

Diệp Khôn đã ở trong Phong Tuyệt sơn mạch nửa tháng nay cũng không phải là chưa gặp qua yêu thú. Chẳng qua hắn lần nào cũng đều phải chật vật chạy trốn, nếu như không có Hỏa Hồ Thân Pháp thì hắn thậm chĩ đã bị yêu thú giết chết rồi!

Đúng lúc Diệp Khôn suy tư, một tiếng rít gào thật lớn bỗng nhiên từ phía Nam truyền đến!

"Rống!"

Tiếng rống rung trời nhất thời làm cho chim chóc trong rừng rối rít kinh sợ bay loạn lên.

"Âm thanh này hình như là tiếng hổ gầm?" Trong lòng Diệp Khôn cả kinh, hắn cảm giác được bên trong âm thanh này có một cỗ khí tức hung ác, tiếng rống thật lớn này hiển nhiên là do một con yêu thú phát ra!

Diệp Khôn không nghĩ tới chính mình vừa muốn tìm yêu thú, yêu thú lại tự nhiên xuất hiện. Trong lòng chợt động, hắn dùng cước bộ cẩn thận hướng về phía thanh âm truyền đến. Trong chốc lát, một sơn cốc nhỏ hiện ra trong tầm mắt của hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!