Ngay lúc Diệp Khôn đang rướn người lên định với tay hái, phía bên trên lớp lá mục bỗng nhiên nổ tung, một luồng gió tanh ập vào mặt!
Diệp Khôn kinh hãi, hắn ngoái đầu lại thì thấy bên trong đống lá cây bay đầy trời có một con mãng xà còn to hơn cả thân hình hắn, mồm há to như chậu máu xông tới định đớp lấy hắn. Con mãng xà này hoá ra đang nấp dưới đống lá mục nát. Nó chơi trò ôm cây đợi thỏ, dựa vào Kim Linh Cô hấp dẫn dã thú đến!
Khoảng cách gần như thế, Diệp Khôn muốn né tránh cũng cực kỳ khó khăn. Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, hắn nhanh chóng ngửa người ra đằng sau đúng theo chiêu Thiết Bản Kiều mới may mắn tránh được cú đớp của con mãng xà. Nhìn trực tiếp con mãng xà ngay sát mặt mình, Diệp Khôn hoảng sợ cứng người!
Tuy nhiên lúc này không phải lúc suy nghĩ vẩn vơ, hắn mượn sức cực lớn ở thắt lưng, hai tay đập một cái, một chiêu Linh Hồ Tham Trảo xuất ra, hai tay như thanh đao đánh vào bụng con mãng xà!
Khi bàn tay Diệp Khôn đập vào thì không thấy máu tươi bắn ra mà chỉ thấy mãng xà thân hình uốn éo phi trên không trung. Nó tránh đi chỗ yếu nhất là phần bụng, Diệp Khôn cứ nghĩ chiêu này đã đắc thủ. Khi chiêu Linh Hồ Tham Trảo chạm tới thì phát ra âm thanh như tiếng kim loại va vào nhau.
Vảy của con mãng xà vậy mà cứng rắn dị thường!
Ngay lúc Diệp Khôn còn đang kinh ngạc thì thân thể con mãng xà bỗng đập xuống giống như một cây gậy từ trên không đánh tới!
Nếu hắn bị trúng đòn đánh này thì con mãng xà này chắc chắn sẽ giở chiêu cuốn chặt hắn lại. Tuy nói hiện giờ lực lượng của Diệp Khôn đã đạt tới một ngàn năm trăm cân nhưng hắn cũng không dám để con mãng xà cuốn chặt.
Trong lúc nguy cấp, Diệp Khôn lăn một vòng, khó khăn lắm mới tránh thoát được. Tay hắn chống đất bật lên đứng thẳng rồi ngoái đầu lại.
Lúc này, hắn mới nhìn rõ chân diện mục của đại gia hoả này!
Đây là một con cự mãng thân dài khoảng bảy tám trượng, vảy trên thân màu nâu xám giống hệt như màu của chiếc lá mục từng, nếu không quan sát cẩn thận rất dễ bị màu sắc trên người nó đánh lừa. Trên đỉnh đầu có một đôi mắt tam giác đang cảnh giác nhìn chằm chằm Diệp Khôn, rõ ràng nó đã có một tia linh trí!
Tuy nhiên con cự mãng này rõ ràng không phải là yêu thú, Diệp Khôn vừa mới chật vật như vậy bởi vì hắn nhìn thấy Kim Linh Cô mà không ngờ đã bị con cự mãng xà đánh lén.
"Víu víu --" Lưỡi con cự mãng thò ra thụt vào liên tục, nó từ từ di chuyển xung quanh Diệp Khôn. Tuy rằng nó vốn có thể cảm giác được Diệp Khôn khó đối phó, nhưng không đành lòng dứt bỏ con mồi đến miệng này. Nó vung đuôi xông tới Diệp Khôn mà đớp!
"Hừ!"
Diệp Khôn hừ lạnh một tiếng, dưới chân di chuyển. Thân pháp Linh Hồ Đạp Tuyết nháy mắt phát huy tới cực hạn, thân hình thoăn thoắt nhẹ nhàng nhảy giống như con linh hồ, chẳng mấy đã đến bên cạnh con cự mãng. Đồng thời hai tay của hắn vươn ra đập xuống mặc đất, cả thân hình bay lên trời!
Diệp Khôn vừa chạy vừa nhảy trông rất đơn giản thế nhưng lại tránh né được cái miệng khổng lồ cùng cái đuôi lớn tướng của con cự mãng!
Thừa lúc con cự mãng nghỉ ngơi giữa hai lần công kích, Diệp Khôn liền ra tay !
Chỉ thấy hai chân của hắn trên không trung đạp một cái, thân hình dịch lên phía trước mấy trượng, nháy mắt đã ở trên đỉnh đầu mãng xà, hai tay giống như móc câu hung hăng chụp vào chỗ cách đỉnh đầu cự mãng bảy tấc!
Tốc độ của Diệp Khôn quá nhanh làm con cự mãng chưa kịp phản ứng gì hết. Hai tay của Diệp Khôn cắm sâu vào con cự mãng. Chợt, hắn quát lớn một tiếng, hai tay gồng lên để lại trên người con cự mãng có một lỗ hổng thật lớn!
"Tê!" Thân hình con cự mãng run rẩy. Nó điên cuồng giãy dụa, máu tươi bắn tung toé ra bốn phía. Trong phút chốc mặt đất đã nhuộm thành màu đỏ, mà sức của con cự mãng càng ngày càng yếu. Chẳng mấy chốc nó nằm gục trên mặt đất không nhúc nhích.
"Con súc sinh này thật là khó đối phó, ở trong Phong Tuyệt sơn mạch cũng chỉ là dã thú bình thường nhưng không ngờ lại mạnh mẽ hơn xa dã thú bên ngoài." Diệp Khôn nhìn thi thể cự mãng thở ra một hơi thật mạnh. Hắn vốn tưởng rằng tiến vào Phong Tuyệt sơn mạch thì chỉ có yêu thú mới là mối đe doạ lớn nhất. Xem ra nếu hắn không cẩn thận thì dù là dã thú bình thường cũng có thể gây nguy hiểm lớn.
Ở bên trong cái sơn mạch mênh mông không một bóng người này, nếu dã thú bị trọng thương rơi rớt máu thì mùi của chúng sẽ hấp dẫn càng nhiều dã thú và yêu thú. Đến lúc đó, cho dù hắn có thêm mấy cái mạng cũng không đủ.
Trong chốc lát tự xét, Diệp Khôn chưa bao giờ thấy được con mãng xà to nào đến như vậy. Diệp Khôn đi thẳng đến Kim Linh Cô ở bên dưới gốc đại thụ, hắn móc trong túi ra một thanh thạch đao rồi cúi xuống thật cẩn thận dọc theo gốc mà đào. Một gốc cây Kim Linh Cô nhanh chóng liền bị đào đi ra.
"Ực."
Nhìn gốc Kim Linh Cô trước mặt, Diệp Khôn nuốt ực nước miếng một cái, tuy thế hắn vẫn lấy Kim Linh Cô cất vào bên trong hầu bao.
Trải qua hai tuần lễ thí nghiệm, Diệp Khôn đối với năng lực tiêu hóa của mình cũng đã có hiểu biết nhất định. Ví dụ như Chích Dương Thảo cần một canh giờ tiêu hóa, Kim Linh Cô dược tính tốt hơn thì hẳn là phải cần nhiều thời gian hơn. Mà hiện tại hắn căn bản không thể ngồi im tại đây một canh giờ được.
Trên người hắn hiện tại dính đầy máu tươi của con cự mãng. Bây giờ cần nhất là phải tìm được một dòng suốt nhỏ để gột rửa được hết máu, bằng không hấp dẫn yêu thú đến thì hắn không có khả năng đối phó được.
Thu hoạch Kim Linh Cô xong, Diệp Khôn quay đầu lại nhìn con cự mãng, hắn liếm liếm bờ môi.
Con cự mãng này sống bên trong Phong Tuyệt sơn mạch không biết đã cắn nuốt được bao nhiêu linh thảo linh dược. Thịt của nó chắc chắn là nhiều linh khí, tuy rằng bỏ đi là đáng tiếc nhưng hắn cũng không dám lưu lại đây lâu hơn.
Đi đến gần cự mãng, Diệp Khôn dùng thạch đao xé con mãng xà ra. Hắn lấy đi mật rắn vì đây là nơi ngưng tụ những tinh hoa của nó. Đồng thời cắt lấy một tảng thịt ở phần ngực, nơi này thịt có chất lượng nhất ném vào hầu bao rồi quay người bỏ đi thật nhanh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!