- Bích Không Tử Khí Trúc? Nó là loại cây gì?
Trong đầu Diệp Khôn chợt nghĩ, hắn liền vội vàng hỏi lại. Trải qua khoảng thời gian tiếp xúc với nhau, Diệp Khôn biết rõ tầm mắt của hắn tuyệt đối không thể so sánh được với Thao Thiết. Hiện giờ, câu hỏi về lai lịch của cây trúc thần bí này đều được Diệp Nam Thiên cùng tổ tiên Diệp gia tìm kiếm nhưng không ra. Thế nhưng, dường như lão yêu quái này biết được lai lịch của cái cây trúc thần bí kia.
- Đây mới chỉ là suy đoán của bản tôn. Tuy nhiên, dựa theo lời của thằng nhóc kia, nó chỉ giống với mỗi Bích Không Tử Khí Trúc mà thôi. Chẳng qua, tại sao cái vùng đất hẻo lánh này lại sinh ra Bích Không Tử Khí Trúc...
Sau khi nói ra mấy câu khó hiểu, Thao Thiết liền không nói câu nào nữa. Diệp Khôn hiểu rõ, ngoại trừ lão gia hỏa này tự nguyện nói ra thì không có cách nào có thể moi được tin tức từ miệng của y.
Tuy nhiên, từ sự ngạc nhiên lẫn hoài nghi bên trong giọng nói của Thao Thiết, Diệp khôn có thể đoán ra được cái cây Bích Không Tử Khí Trúc này chắc chắn là một thứ bảo bối.
Diệp Khôn ngẩng đầu, nói với Diệp Nam Thiên:
- Tộc trưởng, chẳng lẽ cây Bích... trúc thần bí...
- Đúng vậy. Chỉ còn không tới ba tháng nữa sẽ đến giai đoạn mười năm một lần.
Diệp Nam Thiên nhìn thấy sự cấp bách bên trong ánh mắt Diệp Khôn, ông mỉm cười gật đầu. Bất chợt, ánh mắt của ông cũng lập tức trở nên nóng rực. Ông nhìn chằm chằm vào Diệp Khôn, trong miệng nói ra từng câu từng chữ:
- Từ giờ đến ngày tổ chức Chư Quốc Võ Đấu Hội còn chưa tới nửa năm nữa. Diệp Khôn, trong nửa năm này, cháu có thể đạt tới đỉnh của Tiên Thiên đệ cửu tầng không?
Diệp Khôn mỉm cười, ánh mắt rất kiên định, nói:
- Tộc trưởng, trước khi đến đây, thật ra cháu đang chuẩn bị lên kế hoạch khổ tu bên trong dãy núi Phong Tuyệt thêm nửa năm nữa. Cháu muốn thông qua những trận chiến thực sự để ngưng luyện tiếp nguyên lực, sau đó sẽ đánh sâu vào cảnh giới Trúc Cơ Kỳ!
- Tốt, tốt lắm!
Diệp Nam Thiên thở mạnh ra một hơi. Ông đưa tay vỗ vào bả vai Diệp Khôn mấy cái thật mạnh, nói chân thành:
- Ta biết cháu đang lo lắng điều gì. Thế nhưng, nhiệm vụ quan trọng nhất của cháu bây giờ chính là cố gắng mà tu luyện, sớm ngày đạt tới đỉnh của Tiên Thiên đệ cửu tầng. Đến lúc đó, cháu chỉ cần sử dụng linh nhũ của cây trúc thần bí này là có thể đạt tới Trúc Cơ Kỳ. Lần này, Diệp gia chúng ta có thể khiến các nước khác tham gia Chư Quốc Võ Đấu Hội phải kinh ngạc rồi!
Cảm nhận được bàn tay của Diệp Nam Thiên trên vai mình đã nặng hơn, Diệp Khôn bỗng có chút do dự.
- Yên tâm, thực lực chân chính của Diệp gia đã vượt xa vẻ đơn giản bên ngoài. Hừ, Diệp gia chúng ta tuyệt đối sẽ không chắp tay dâng ra cái linh mạch nhị phẩm này!
Diệp Nam Thiên cười nói. Cái dã tâm sục sôi chôn sâu trong lòng ông đã được thể hiện rất rõ qua những câu nói này!
...
Sau khi chào Diệp Nam Thiên, Diệp Khôn liền đi tới tiểu viện nơi cha mẹ hắn sống trong nội viện. Lần tiến vào dãy núi Phong Tuyệt này, hắn đẫ quyết tâm phải đạt tới đỉnh của Tiên Thiên đệ cửu tầng. Nếu không đạt tới thì hắn nhất định không ra!
Dọc đường đi, Diệp Khôn cũng cẩn thận nghĩ lại câu nói cuối cùng của Diệp Nam Thiên.
Thực lực của Diệp gia vượt xa vẻ đơn giản bên ngoài?
Chẳng lẽ, ngoại trừ ba vị tu sĩ Trúc Cơ là Diệp Nam Thiên, Diệp Thiên Nhai cùng Diệp Thanh Bình, Diệp gia còn tồn tại những vị tu sĩ Trúc Cơ khác? !
Nếu như trước khi được nghe cái bí mật kia thì Diệp Khôn chắc chắn sẽ không tin đây là sự thật. Thế nhưng, hiện giờ hắn đã biết Diệp gia có một vật thần kỳ như "Bích Không Tử Khí Trúc", cứ mỗi mười năm lại có thể làm ột người tu sĩ tăng thêm tỷ lệ đánh sâu vào Trúc Cơ. Nói vậy, Diệp gia còn tồn tại thêm mấy vị tu sĩ Trúc Cơ cũng là điều hợp tình hợp lý!
Diệp Khôn khẽ nheo mắt lại. Đến lúc này, hắn mới phát hiện ra được một việc: Dường như Diệp gia không có đơn giản như hắn nghĩ...
Rất nhanh, Diệp Khôn đã đi tới trước tiểu viện nơi cha mẹ hắn ở. Trong ánh mắt lo lắng khi từ biệt của mẹ, Diệp Khôn bước về tiểu viện của mình. Hắn lấy tất cả linh thạch cùng linh dược cho vào một cái túi lớn giắt trên lưng. Nhân lúc trời đang tối, hắn liền nhanh chóng đi ra khỏi thành Trúc Hải.
Rừng cây rậm rạp xuất hiện ngay trước mặt Diệp Khôn. Bên trong khu rừng rậm vang lên từng tiếng thú gầm không ngớt bên tai.
Nhìn khu rừng rậm nguyên sinh chỉ có bóng tối bao phủ, Diệp Khôn hít vào một hơi thật sâu.
- Dãy núi Phong Tuyệt, ta trở lại đây!
...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!