Chương 5: Phong Tuyệt Sơn Mạch.

Khi Diệp Khôn cùng Diệp Viễn tới đại môn Diệp phủ thì nơi đây đã sớm đứng đầy đệ tử Diệp gia. Hai bên đường lớn trước cửa vương phủ Diệp gia, đám đệ tử Diệp gia đều mang vẻ mặt trang nghiêm đứng thẳng. Những tên đệ tử trẻ tuổi này trên người tỏa ra một cỗ uy thế nhàn nhạt hiển nhiên đều là Tiên Thiên tu sĩ!

Diệp gia hiện tại có thể nói là tinh nhuệ đã mang ra hết. Gần trăm tên Tiên Thiên tu sĩ trẻ tuổi đứng yên chỉnh tề làm cho dân chúng Vạn Trúc quốc đang đứng vây quanh cũng không dám thở mạnh. Mà ở phía trước trăm tên tu sĩ kia chính là một gã nam tử mặc bạch y tuổi không quá lớn, hắn ước chừng hai mươi bốn hai mươi lăm tuổi, diện mạo không tính là anh tuấn nhưng ánh mắt sáng ngời, thiên đình sung mãn cũng tăng thêm vẻ bất phàm.

Trên người lộ ra một cỗ khí thế sắc bén giống như một thanh lệ kiếm xuất khỏi vỏ, ở bên trong đám đệ tử Diệp gia có vẻ rất chói mắt!

Đây chính là Diệp gia đệ nhất thiên tài, đồng thời cũng là người duy nhất trong đám trẻ tuổi Diệp gia đạt tới Tiên Thiên đệ bát tầng Hóa Khí Cảnh!

Diệp Ưng!

Nghe nói Diệp Quyền lấy cái danh tự này chính là hy vọng Diệp Ưng có thể giống như một con hùng ưng trở thành một nam tử ngạo thị trời cao.

Bất quá Diệp Khôn cùng tên đệ đệ Diệp Nhạn của hắn không chung đường, ghét ốc ghét cả ổ, thấy phong tư Diệp Ưng như vậy, khóe miệng không khỏi nhảy lên một cái: "Một nhà này có thể so với đám đỏm dáng rồi."

Diệp Viễn ở một bên nghe vậy thiếu chút nữa cười ra tiếng, vội vàng đỉnh chỉ, đẩy đẩy Diệp Khôn: "Khôn ca, đi nhanh lên một chút."

Diệp Khôn nhún vai chậm rãi đi tới bên trong đội ngũ, hai mắt nhìn thẳng, lẳng lặng đứng yên.

Đám đệ tử Diệp gia xung quanh thấy hắn đi tới đây thì cùng lộ ra vẻ khinh thường. Chẳng qua lúc này đang là thời điểm quan trọng nên không ai dám lên tiếng châm chọc. Diệp Khôn cũng vui vẻ vì được thanh tĩnh, tự mình đứng ở phía cuối đội ngũ.

Một lát sau, từng chiếc xe ngựa bắt đầu từ trong Diệp phủ chạy ra ước chừng có gần trăm chiếc.

Trên xe ngựa đều dùng để chuyên chở Tinh Thiết Trúc. Tinh Thiết Trúc chính là nhị cấp Linh Trúc cứng rắn vô cùng, linh khí quán chú vào trong đó có thể sinh ra một luồng khí thơm mát làm người ta cảm thấy tâm cảnh yên ổn. Nghe đồn, bên trong binh khí quân lính của Vân Cảnh đế quốc có rất nhiều vũ khí dùng Tinh Thiết Trúc luyện chế, đó cũng chính là cống vật mà Vạn Trúc quốc hàng năm đưa lên.

Theo đoàn xe chạy ra, một gã nam tử trung niên một thân áo dài xanh biếc trước ngực thêu một bức Bàn Long Chi Trúc cùng một đám Trưởng lão Diệp gia theo sau đi ra.

Trông thấy người nọ, ngã tư đường vốn đang yên tĩnh nhất thời nổi lên một mảnh hoan hô "Quốc chủ" vang tận trời xanh, bằng vào điều này cũng đủ thấy Diệp Thiên Nam rất được dân chúng Vạn Trúc quốc kính yêu.

Đệ tử Diệp gia thấy xung quanh mình hoan hô như vậy, mọi người lại càng đứng nghiêm, trên mặt tràn đầy vẻ tươi cười tự tin.

Ngay cả Diệp Khôn vẻ mặt mất kiên nhẫn cũng dùng ánh mắt tôn kính nhìn nam tử trung niên này.

Nam tử trung niên này chính là gia chủ Diệp gia

- quốc chủ Vạn Trúc quốc, đồng thời cũng là đại bá của Diệp Khôn, Diệp Nam Thiên.

Diệp Khôn khắc sâu trong đầu, lúc hắn mười ba tuổi đứng trước mộ đại ca bất lực mà khóc, Diệp Nam Thiên đã đến đây vuốt đầu hắn nói: "Cứ tận tình mà khóc đi, tuy nhiên sau khi khi khóc xong thì hãy ưỡn ngực đứng lên cố gắng vượt qua đại ca ngươi, nam nhi Diệp gia ta không tồn tại lũ hèn nhát!"

Diệp Khôn đang suy nghĩ bay bổng, Diệp Nam Thiên cũng không chú ý tới tên tiểu chất ở bên cạnh. Hắn mang theo vẻ mặt tươi cười ôn hòa nhưng cũng không mất đi sự uy nghiêm từng bước đi ra, theo sau hắn là mấy tên trưởng lão cùng đi với Diệp Ưng đến Vân Cảnh đế quốc.

Mấy người chậm rãi đảo chú mục qua Diệp Ưng bên cạnh.

Diệp Ưng lúc trước đang bận rộn sắp xếp cũng cúi đầu thi lễ, chỉ thấy người đứng trước mặt mỉm cười nói vài câu liền chậm rãi trở về Diệp phủ.

Bởi vì khoảng cách khá xa nên Diệp Khôn cũng không nghe thấy gia chủ nói cái gì. Chẳng qua nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Diệp Ưng thì hiển nhiên là dặn dò một số việc trên đường.

Diệp Khôn rõ ràng Diệp Ưng lần này làm đặc phái viên đi sứ Vân Cảnh đế quốc cũng chính là một cái tín hiệu của Diệp gia thông báo người đảm nhiệm việc thừa kế gia tộc chính là Diệp Ưng.

Tuy nữ nhi Diệp Nguyệt của Diệp Nam Thiên có tu vi Tiên Thiên đệ bát tầng Hóa Khí Cảnh nhưng Diệp Nguyệt là nữ nhân nên không thể thừa kế đại quyền Diệp gia, Diệp Ưng trở thành người thừa kế cũng là hy vọng của mọi người.

Lần này đi sứ cũng chính là một cái khảo hạch của Diệp gia đối với Diệp Ưng.

Theo một tiếng ra lệnh của Diệp Nam Thiên, đội ngũ triêu bái lần này chậm rãi chạy ra khỏi Trúc Hải thành trong tiếng động lớn rầm rĩ dần dần hướng phía ngoại thành dời đi.

Lần đi sứ này, Diệp gia tổng cộng phái ra đội ngũ hơn hai trăm người. Trong đó, Tiên Thiên tu sĩ ba mươi người, Trúc Cơ tu sĩ một người. Chẳng qua ngoài dự liệu của Diệp Khôn, Diệp Nhạn lần này cũng không hộ tống Diệp Ưng đi sứ Vân Cảnh đế quốc.

Diệp Khôn đứng trên tường thành nhìn đoàn xe phía xa xa, tầm mắt chuyển sang trên người Diệp Nhạn đang được đám người xung quanh tâng bốc, hai mắt khẽ nheo lại.

Diệp Ưng lần này đã được coi là người chân chính kế thừa Diệp gia, Diệp Nhạn là em ruột của hắn nên địa vị tự nhiên là nước lên thì thuyền lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!