Bên trong căn phòng ở tiểu viện, Diệp Khôn đang khoanh chân ngồi tĩnh tọa, yên lặng cảm ngộ biến hóa trong cơ thể mình.
Nếu như chỉ dựa vào cảm giác thì sự chênh lệch giữa nguyên khí cùng nguyên lực cũng không khác nhau là mấy. Thậm chí, có thể nói rằng nguyên lực chỉ là do nguyên khí được ngưng luyện đến mức cao nhất mà thôi. Thế nhưng, nếu như bản thân thi triển ra chiến kỹ thì có thể thấy được sự khác biệt rõ ràng giữa hai thứ.
Lúc trước, luồng nguyên khí chứa trong một đạo chính kinh của Diệp Khôn chỉ đủ cho hắn thi triển một lần "Tàn Lang Khiếu Nguyệt" mà thôi. Thế nhưng hiện tại, nguyên lực chứa trong một đạo chính kinh đã đủ cho hắn thi triển ra ba lần "Tàn Lang Khiếu Nguyệt" rồi. Cho dù hắn có sử dụng mọi loại chiến kỹ nào thì uy lực của nó đều được tăng lên. Nếu nói về sự bền bỉ trong chiến đấu thì hiệu quả thật sự rất rõ rệt.
Chưa nói tới việc nguyên khí của Diệp Khôn vốn đã được cô đọng rất nhiều. Nếu như đổi lại là người khác thì bọn họ đã sớm đạt tới Tiên Thiên đệ cửu tầng rồi. Tuy nhiên, bởi vì cơ thể Diệp Khôn mạnh mẽ hơn người khác nên việc đánh sâu vào bình cảnh nơi đan điền của hắn cũng khó hơn rất nhiều.
Nhưng dù sao thì đây cũng là một việc tốt. Chẳng hạn như hiện tại, mặc dù Diệp Khôn mới chỉ vừa đạt tới Tiên Thiên đệ cửu tầng, thế nhưng nguyên lực bên trong cơ thể hắn còn nhiều hơn tu sĩ Tiên Thiên đệ cửu tầng thông thường. Nếu như tính toán cẩn thận, tu vi hiện giờ của Diệp Khôn chắc hẳn đã đạt tới trung tầng của Tiên Thiên đệ cửu tầng rồi. Từ giờ chỉ cần tiếp tục ngưng luyện nguyên lực, không bao lâu nữa hắn sẽ có thể đạt tới đỉnh của Tiên Thiên đệ cửu tầng!
Dựa theo lời nói của Thao Thiết, thức hải của hắn đã được đả thông từ trước. Cho nên, đợi khi hắn đạt tới đỉnh của Tiên Thiên đệ cửu tầng, việc đánh sâu vào bình cảnh của Trúc Cơ sẽ dễ dàng hơn nhiều so với những tu sĩ khác!
- Hô...
Sau khi thở ra một hơi, Diệp Khôn liền yên lặng tập trung đầu óc, bắt đầu chuyên tâm củng cố lại tu vi.
Lần tĩnh tọa này của hắn kéo dài suốt một tuần. Sau khi Diệp Khôn mở mắt, xương cốt trên người hắn liên tiếp phát ra tiếng kêu căng cắc!
- Rốt cuộc đã củng cố xong tu vi. Tuy nhiên, tốc độ ngưng kết nguyên lực của mình hiện giờ quả thật có hơi chậm chạp. Chẳng qua, dựa theo những gì ghi lại trong Tàng Thư Các, tu vi càng đạt gần tới đỉnh thì càng cần phải trải qua nhiều lần thực chiến mới có thể đột phá được!
Diệp Khôn đưa tay lên sờ cằm, trong đầu thầm tính toán. Nếu bản thân hắn muốn tìm kiếm nơi thực chiến thì dãy núi Phong Tuyệt là một nơi tốt nhất để đến. Hơn nữa, hắn còn đang có dự định sẽ chuẩn bị bắt đầu tu luyện "Ngự Thú Tâm Kinh". Hắn đã có Hóa Huyết Trận trợ giúp, việc tiếp theo đương nhiên chính là phải tìm được một lượng lớn máu của yêu thú để tiến hành, nhanh chóng đạt tới tầng thứ tư của Ngự Thú Tâm Kinh.
Nếu như Diệp Khôn tìm được yêu hạch, hắn có thể dùng nó đổi lấy chiến kỹ từ tay Thao Thiết.
Một lần làm đổi được nhiều thứ như vậy, chắc chắn Diệp Khôn sẽ không bỏ qua.
Tuy nhiên, hắn phải đi gặp Diệp Nam Thiên trước đã.
- Không biết lần này được thưởng cái gì đây?
Trong lòng Diệp Khôn cảm thấy hơi ngứa ngáy, hai bàn tay xoa xoa với nhau. Sau đó, hắn đi khỏi tiểu viện bước về hướng hậu viện.....
Rất nhanh, Diệp Khôn đã đi tới trước cửa tiểu lầu nơi Diệp Nam Thiên tu luyện. Hắn gõ nhẹ cửa phòng.
- Vào đi.
Một giọng nói điềm đạm vang lên. Tiếp đó, Diệp Khôn liền đẩy cửa phòng bước vào. Thế nhưng, sau khi trông thấy Diệp Nam Thiên, hắn liền ngây người ngay tại chỗ.
Lúc này Diệp Nam Thiên đang ngồi khoanh chân ngay giữa bồ đoàn, trong tay ông cầm một phong thư, hai mắt chăm chú giống như đang đọc nó. Hiện tại, sắc mặt Diệp Nam Thiên đang u ám đến dọa người.
- Ồ, cháu đã tới.
Diệp Nam Thiên ngẩng đầu. Sau khi nhìn thấy Diệp Khôn, sắc mặt ông cũng hơi dịu lại một chút. Thế nhưng, vẻ u ám trên mặt vẫn không tài nào biến mất nổi.
- Tộc trưởng, có chuyện gì vậy?
Diệp Khôn nghi hoặc, hỏi. Hàng ngày, Diệp Nam Thiên đều khiến cho người khác cảm thấy ông là một người rất tao nhã. Cho dù có gặp phải chuyện lớn nào ông cũng đều rất tỉnh táo.
- Nước Ngũ Kiếm đã tung tin chúng ta có linh mạch ra ngoài. Con mẹ nó...
Diệp Nam Thiên chịu không nổi phải nổ ra một câu chửi tục. Tuy rằng chuyện này đã sớm được ông dự liệu trước, thế nhưng khi nó thật sự xảy ra lại khiến ông tức giận đến mức khó thở!
Diệp Khôn nghe xong liền hoảng sợ. Hắn không ngờ nước Ngũ kiếm lại quyết đoán như vậy. Cho dù bọn họ có đem tin này nói ra thì nước Ngũ Kiếm cũng không kiếm được lợi ích gì!
Nói vậy, mục đính của nước Ngũ Kiếm chính là trả thù lại nước Vạn Trúc. Vừa nghĩ tới điều này, Diệp Khôn liền cảm thấy áy náy, nói:
- Tộc trưởng, lúc đó cháu không nghĩ rằng...
- Lúc đó cháu không làm gì sai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!