- Tiểu tử này tên gì? Diệp Khôn ư? Ngươi đã nghe đến bao giờ chưa?
Một gã tu sĩ nước Ngũ Kiếm nhăn mặt hỏi người bạn bên cạnh.
- Ta chưa nghe thấy bao giờ? Tuy nhiên, hắn nhỏ tuổi như vậy mà đã có tu vi Tiên Thiên đệ bát tầng thì cũng có thể xem là thiên tài rồi. Thế nhưng hắn lại muốn cùng Lưu Dong tham gia sinh tử đấu, chẳng lẽ hắn bị ngu sao?
Người bạn đứng bên cạnh cũng phụ hoa theo.
- Ha ha ha ha. Diệp gia đúng là không còn ai nữa rồi. Theo ta đoán, chắc là bọn họ muốn dùng tính mạng của một tên đệ tử trẻ tuổi để chứng minh dòng máu dũng cảm đang chảy trong người mình rồi!
- Hừ, đừng nói vậy. Nói không chừng Diệp gia đang muốn dùng cái chết của tên tiểu tử này để gây khó dễ với chúng ta cũng nên. Cẩn thận chút đi. Ha ha ha!
Một giọng nói giễu cợt có chút quái gở vang lên từ phía tu sĩ nước Ngũ Kiếm. Nhưng đám đệ tử Diệp gia cũng không phản bác lại, cả đám đều cắn chặt hàm răng.
Bởi vì ngay cả bọn họ cũng không tin Diệp Khôn có thể chiến thắng tên Lưu Dong này.
- Tiểu tử, nếu ngươi đã muốn chết thì ngươi cũng đừng có trách ta!
Trên Võ Đấu Đài, Lưu Dong chợt cười lên ha hả. Gã cũng không thủ thế mà trực tiếp lao thẳng đến. Trường kiếm xuất ra khỏi vỏ chém về phía Diệp Khôn!
Kiếm quang xuất ra thu vào giống như độc xà phun bọt!
- Linh Xà Kiếm!
Diệp Khôn chỉ liếc qua một cái đã biết được chiến kỹ mà đối phương sử dụng. Bởi vì sau khi đám tu sĩ nước Ngũ Kiếm đột nhập vào Diệp gia lần trước, hắn đã ở trong Tàng Kiếm Các của Diệp gia tìm hiểu một vài loại chiến kỹ của nước Ngũ Kiếm. Trong đó nổi danh nhất là "Ngũ Kiếm Quyết". Ngoại trừ nó ra, nước Ngũ Kiếm còn có hai loại Khí chiến kỹ nhị phẩm là "Đồng Quy Kiếm Quyết" cùng "Linh Xà Kiếm".
Lưu Dong vừa ra tay đã sử dụng ngay chiến kỹ nhị phẩm. Hiển nhiên gã vẫn còn giữ vững được sự cảnh giác với Diệp Khôn.
Diệp Khôn nhìn chằm chằm về phía Lưu Dong. Bất chợt, hắn đạp nhẹ chân lên mặt đất, bay ngược về phía sau!
Bên trong Tàng Thư Các của Diệp gia có ghi lại rằng: Linh Xà Kiếm là một loại chiến kỹ vô cùng quỷ quyệt. Khi thi triển nó sẽ giống như một con rắn độc. Nếu để cho kiếm quang này đến gần cơ thể thì thật sự đã phạm phải sai lầm lớn!
Bá!
Thật sự giống như dự liệu của Diệp Khôn. Trong chớp mắt, ngay sau khi hắn vừa lùi lại, trường kiếm trong tay Lưu Dong bỗng nhiên vọt ra một vệt kiếm quang dài năm, sáu trượng lướt qua khoảng cách mấy tấc trước mặt Diệp Khôn!
- Tu sĩ Diệp gia chỉ biết mỗi chạy trốn thôi sao?
Trong mắt Lưu Dong hiện lên vẻ khác lạ. Hiển nhiên gã cảm thấy vô cùng kinh ngạc trước việc Diệp Khôn có thể tránh né được một chiêu chắc chắn phải trúng của mình. Mà ngay sau đó, Diệp Khôn đang lùi về phía sau bỗng nhiên dừng bước. Hai tay hắn hợp lại một chỗ, giống như một con sói lớn đang chuẩn bị vồ mồi.
- Lang Hành Thức!
Sau khi quát lên một tiếng chói tai, Diệp Khôn liền đạp mạnh hai chân lên mặt đất. Cả người hắn giống như một mũi tên nhọn, chỉ trong chớp mắt đã bay tới trước mặt Lưu Dong.
Điều hắn định lợi dụng chính là khoảng thời gian sơ hở khi thu chiêu của Linh Xà Kiếm!
Nhìn khuôn mặt tràn đầy vẻ kiên nghị ở phía đối diện, trong mắt Lưu Dong nhất thời xuất hiện vẻ kinh ngạc. Nhưng gã là người có kinh nghiệm đối chiến rất lão luyện. Bàn tay trái của gã duỗi ra, từ đầu ngón trỏ bỗng bắn ra một tia kiếm quang!
- Quy Nguyên Kiếm Chỉ!
- Lang Giảo!
Hai chiêu thức va vào nhau gây nên một tiếng nổ kinh thiên động địa.
Đang lúc mọi người cảm thấy kinh ngạc, Lưu Dong liền lui về đằng sau hơn mười bước liên tiếp. Gã cố gắng lắm mới có thể ổn định lại cơ thể của mình. Thế nhưng hiện tại, ngón trỏ ở bàn tay trái của gã đã bị quặt ngược lại về phía sau giống như mái chèo. Hiển nhiên một chiêu kia của Diệp Khôn đã khiến ngón tay của gã bị phế đi!
- Ta đã nhìn lầm ngươi rồi!
Lưu Dong cúi đầu nhìn thoáng qua ngón tay của mình. Chợt gã ngẩng đầu, khuôn mặt thanh tú không biết do tức giận hay đau đớn đã trở nên hơi vặn vẹo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!