Bị tiếng hét của mập mạp gây ảnh hưởng, hai tay Diệp Khôn chợt run lên, bình cảnh đang dần được nới lỏng bỗng trở về như cũ.
- Ài...
Diệp Khôn thở dài, tức giận lắc đầu.
Vẫn còn kém một chút!
Tên mập chết tiệt!
Diệp Khôn đưa tay mở cửa viện. Ngay lúc vừa rồi, toàn bộ tâm trí của hắn đều tập trung vào việc đánh sâu bình cảnh, làm sao nghe rõ được mập mạp nói cái gì cơ chứ.
Tuy nhiên, sau khi mở cửa, Diệp Khôn lập tức sững sờ.
Chỉ thấy trên đầu mập mạp tràn đầy mồ hôi, sắc mặt lo lắng. Với tính cách vô tư vô lo của mập mạp, e rằng chỉ có truyện đại sự xảy ra mới khiến gã mới trở nên như vậy.
- Từ từ rồi nói, có chuyện gì? !
Diệp Khôn nhíu mày, hỏi.
- Vừa đi vừa nói!
Mập mạp nhìn thấy dáng vẻ của Diệp Khôn, lập tức biết là Diệp Khôn đang tu luyện. Tuy nhiên lúc này hắn bất chấp tất cả, lập tức kéo lấy Diệp Khôn, vội vàng đi về phía ngoại viện.
- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Diệp Khôn nghi hoặc, hỏi.
- Đám tạp chủng nước Ngũ Kiếm đã đánh tới tận cửa rồi!
Mập mạp tức giận mắng ra một câu, sau đó mới đem sự tình kể lại chi tiết.
Thì ra vào ngày hôm qua, một đoàn sứ giả của nước Ngũ Kiếm dưới sự lãnh đạo của Lưu Phong, em họ Quốc chủ nước Ngũ Kiếm đã tới nước Vạn Trúc. Cho dù mấy người Diệp Nam Thiên đều biết rõ đám người nước Ngũ Kiếm là loại lai giả bất thiện (1). Tuy nhiên đối phương lại lấy danh nghĩa là đoàn sứ giả, nếu không tiếp đón sẽ làm mất thể diện của quốc gia. Diệp gia đành phải sắp xếp cho đám sứ giả nước Ngũ Kiếm vào ở trong một cái khách điếm tốt nhất nước Vạn Trúc.
Ngày đầu tiên, đội ngũ sứ giả nước Ngũ Kiếm hầu như không có động tĩnh gì cả. Diệp gia chỉ phái Đại trưởng lão Diệp Thanh Bình phụ trách tiếp đãi. Còn ở sau lưng, Diệp gia lại phái ra không ít tu sĩ đi âm thầm theo dõi. Ai ngờ đám người nước Ngũ Kiếm lại thành thành thật thật ở trong khách điếm cả một không đi ra ngoài.
Diệp gia tức thì bị hành động này của nước Ngũ Kiếm làm cho khó hiểu. Sau khi cân nhắc, Diệp Nam Thiên liền hạ lệnh tiếp tục âm thầm theo dõi biến động của bọn họ. Cứ như vậy qua thêm một ngày nữa.
Ngày hôm sau, cũng chính là hôm nay, đội ngũ sứ giả nước Ngũ Kiếm lại kéo theo toàn bộ phái đoàn đến tiếp kiến Diệp gia. Sau khi cùng Diệp Nam Thiên nói chuyện trên trời dưới biển, Lưu Phong lại đề xuất cho đám đệ tử trẻ tuổi của hai nước tỷ thí võ nghệ.
Cái kiểu ra oai phủ đầu trắng trợn như vậy, lẽ nào Diệp Nam Thiên lại không hiểu, thế nhưng ông lại không thể cự tuyệt được. Hơn nữa, ông cũng muốn nhìn xem đám thanh niên của Diệp gia so với đám thanh niên nước Ngũ Kiếm hơn kém nhau thế nào.
Dù sao đi nữa, thời gian diễn ra "Chư Quốc Võ Đấu Hội" tổ chức ba năm một lần giữa hai mươi quốc gia vùng Nam bộ chỉ còn không đến nửa năm nữa sẽ bắt đầu. Nước Ngũ Kiếm thuộc vào nhóm đứng giữa hai mươi quốc gia vùng Nam bộ, dùng lần tỷ thí này để đánh giá thực lực của đám thanh niên Diệp gia, Diệp Nam Thiên đúng là cầu còn không được.
Mà kết quả ngay từ lúc bắt đầu đã khiến cho Diệp Nam Thiên cực kỳ hài lòng. Ban đầu nước Ngũ Kiếm phái ra vài tên tu sĩ trẻ tuổi có tu vi Tiên Thiên đệ lục tầng, về phần Diệp gia cũng chỉ cử ra những tu sĩ trẻ có độ tuổi dưới hai mươi lăm tương xứng với đối phương ra ứng đấu. Sau một hồi thăm dò, nước Ngũ Kiếm là bên mất kiên nhẫn đầu tiên. Bọn họ cử ra một gã tu sĩ Tiên Thiên đệ thất tầng, còn tu sĩ Diệp gia phái ra ứng chiến lại chính là Diệp Nhạn!
Từ sau khi Diệp Nhạn bị Diệp Khôn đánh bại, gã vẫn luôn tu luyện điên cuồng, muốn dùng sự cần cù để vượt qua Diệp Khôn. Có lẽ, dưới sự kích thích của Diệp Khôn, tiềm năng ẩn chứa trong gã đã bùng nổ, nhanh chóng đạt tới Tiên Thiên đệ thất tầng. Trong khi giao chiến với tu sĩ Tiên Thiên đệ thất tầng nước Ngũ Kiếm, Diệp Nhạn đã trổ ra hết bản lĩnh của mình.
Sau khi đại chiến năm mươi hiệp, Diệp Nhạn đã dựa vào một chiêu "Lang Tê" quét ngã đối phương xuống lôi đài.
Lần này, Lưu Phong đã vứt hết thể diện, nghiến răng nghiến lợi phái ra một gã tu sĩ Tiên Thiên đệ bát tầng.
Dẫu sao thì Diệp Nhạn cũng không phải là Diệp Khôn. Gã muốn vượt cảnh giới đánh bại đối thủ thì thật sự không thể làm nổi. Diệp Nhạn đã bị tên tu sĩ Tiên Thiên đệ bát tầng kia cố ý đánh rơi xuống lôi đài, trọng thương đổ máu!
Chuyện này đã lập tức chọc giận tới Diệp Ưng. Hắn giận dữ nhảy lên lôi đài, chỉ sau mấy chiêu, hắn xuất ra một chiêu Lang Giảo thiếu chút nữa đã chặt đứt cánh tay của tên tu sĩ nước Ngũ Kiếm này!
Chuyện này đã hoàn toàn nằm ra ngoài dự liệu của Lưu Phong. Lão ta vốn cho rằng chỉ cần phái ra tên thanh niên tu sĩ có tu vi Tiên Thiên đệ bát tầng là đã đủ quét ngang Diệp gia. Dẫu sao thì Diệp Ưng, thiên tài của Diệp gia cũng chỉ có tu vi đỉnh của Tiên Thiên đệ bát tầng. Chưa nói đến "Phá Phong Kiếm" trong "Ngũ Kiếm Quyết" của nước Ngũ Kiếm còn có khắc chế rất lớn đối với Tàn Lang Khiếu Nguyệt Quyết.
Nhưng lão ta tuyệt đối không ngờ, Diệp Ưng trong thời gian ngắn lại có thể đạt tới Tiên Thiên đệ cửu tầng!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!