Không có ai nghĩ ra rằng tại sao Diệp Khôn lại tự nhiên xuất hiện ở đây!
Cho dù người sắp đặt toàn bộ hành động lần này là Cố Hướng, cùng với người đang bị hai gã Diệp Bình và Diệp Niên giữ chặt là Diệp Quyền cũng đều không nghĩ là ra tại sao!
Tự nhiên Diệp Khôn lại đột ngột xuất hiện ở đây. Cục diện hoàn hảo do Cố Hướng bố trí ra đã bị phá hỏng hoàn toàn!
Diệp Quyền không hổ là người lâm nguy mà không loạn. Ngay khi đám người Cố Hướng còn đang bất ngờ vì sự xuất hiện của Diệp Khôn, lão đột nhiên phát ra một tiếng gầm giận dữ!
Tuy rằng lão không phải là tu sĩ Tiên Thiên, nhưng với thực lực Hậu Thiên đệ ngũ tầng cũng đủ cho lão có được sự phán kháng nhất định đối với tu sĩ Tiên Thiên!
Diệp Quyền dồn hết sức vào tứ chí, lão giống như một con trâu điên, trực tiếp thoát ra khỏi sự khống chế của Diệp Niên cùng Diệp Bình. Tuy nhiên, việc làm này cũng khiến cho lão phải trả một cái giá đắt: cả hai tay đồng thời bị bẻ gãy!
Sau khi thoát khỏi khống chế, Diệp Quyền liền lao thẳng về phía Diệp Khôn. Hiện tại, cho dù đám người Cố Hướng có lấy lại được tinh thần cũng không kịp ra tay ngăn cản lão!
- Đúng là một lũ ăn hại. Thành công thì ít mà thất bại thì nhiều!
Gã trung niên có ria mép giận dữ thở ra hổn hiển. Gã đã sống trong thành Trúc Hải được một khoảng thời gian ngắn, đối với đại danh của Diệp Khôn đương nhiên sẽ biết rất rõ. Thậm chí ngay cả việc Diệp Khôn đánh bại Diệp Ưng, trở thành cao thủ đứng đầu trong đám thiếu niên của Diệp gia, gã cũng đều nắm rõ như lòng bàn tay!
Chỉ có điều, gã cũng không hề e ngại Diệp Khôn. Cho dù Diệp Khôn có mạnh mẽ đến đâu thì hắn cũng chỉ có tu vi Tiên Thiên đệ bát tầng. Còn bản thân gã lại chính là tu sĩ Tiên Thiên đệ cửu tầng
- Ngưng Thần Cảnh!
Tuy vậy, gã lại không hề muốn cùng Diệp Khôn giao thủ. Cho dù gã nắm chắc trăm phần trăm có thể chiến thắng Diệp Khôn. Thế nhưng nơi này chính là thành Trúc Hải, là địa bàn của Diệp gia!
Nếu như tên tiểu tử này có thể mò đến nơi này, chẳng lẽ những tu sĩ khác của Diệp gia...
Vừa nghĩ tới điều này, trong lòng gã trung niên bỗng nảy sinh ra ý muốn chạy trốn. Không hề nghĩ ngợi, gã trở tay đánh một chưởng về vách tường phía sau lưng!
- Ầm!
Vách tường lập tức đổ sập. Gã trung niên có ria mép nhanh chóng quay người, chuẩn bị chạy trốn!
Tuy nhiên, Diệp Khôn sẽ không để cho gã làm như vậy!
Trong chớp mắt, ngay sau khi gã trung niên kia hành động, Diệp Khôn cũng đồng thời ra tay. Hắn xoải bước một cái, cả người giống như một con Ngân Lang lao nhanh về hướng gã trung niên có ria mép.
- Ngăn hắn lại!
Gã trung niên có ria mép kia quát lên một tiếng. Diệp Bình cùng Diệp Niên nghe vậy đều trở nên sững sờ. Sau khi Diệp Khôn xuất hiện, hai người bọn họ đều cảm thấy bản thân mình giống như đã rơi xuống vực thẳm. Trong lòng biết rõ sự mạnh mẽ của Diệp Khôn, bọn họ lấy đâu ra cái can đảm để ngăn cản hắn chứ.
Tuy nhiên Cố Hướng lại quát lên một tiếng chói tai, liều mình lao về phía Diệp Khôn. Nhìn vào khí thế của lão, dường như lão đang muốn cùng Diệp Khôn đồng quy vu tận (1)!
Đối mặt với công kích một đi không trở lại của Cố Hướng, bước chân hung mãnh của Diệp Khôn chợt biến đổi, đột ngột chuyển hóa thành Hỏa Hồ Thân Pháp. Thân thể hắn linh hoạt như bạch câu quá khích (2), né tránh công kích của Cố Hướng trong gang tấc. Đột nhiên, bàn chân hắn đạp mạnh xuống mặt đất một cái, thân hình hóa thành một luồng ánh sáng màu xanh, nhanh chóng xuyên qua khoảng trống giữa hai người Diệp Bình cùng Diệp Niên.
Cách hắn đánh tới giống như bổ sóng trảm biển, lao thẳng đến gã trung niên có ria mép đang chuẩn bị chạy trốn!
- Hừ!
Đối mặt với thế công của Diệp Khôn, gã trung niên kia cũng hết sức tức giận. Dẫu sao gã cũng là tu sĩ Tiên Thiên đệ cửu tầng mà lại phải chạy trốn như vậy ư? Thân hình gã đột nhiên chuyển động, tay phải đánh ra một quyền thẳng vào ngực Diệp Khôn!
Một quyền này vừa nhanh, vừa độc, vừa chuẩn. Hơn nữa, nguyên khí đang bao quanh bàn tay gã lại lấp lánh giống như vật sống. Cho dù gã không sử dụng chiến kỹ, nhưng uy lực của Tiên Thiên đệ cửu tầng lại được gã thể hiện ra một cách rất rõ ràng!
Dựa theo ý định ban đầu của gã trung niên có ria mép, một quyền này của gã cũng đủ làm cho Diệp Khôn phải lùi lại. Nếu như cứ để Diệp Khôn quấn lấy, tốc độ chạy trốn của gã tất nhiên sẽ chậm hơn rất nhiều.
Thế nhưng, ngay trong tức khắc, nụ cười trên mặt gã bỗng trở nên cứng đờ.
Đối mặt với một quyền có uy lực không tầm thường này, Diệp Khôn cũng không tiến không lùi, trực tiếp dùng ngực đón lấy!
- Bành!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!