Giữa trưa, ánh mặt trời chói chang giống như đang thiêu đốt mọi vật bên dưới. Nó khiến cho toàn bộ thành Trúc Hải trông giống như một cái nồi hấp.
Diệp Quyền bước ra từ đại môn của Diệp phủ. Lão lau lau mồ hôi trên trán, trên gương mặt uy nghiêm hình chữ quốc hiện ra một chút mệt mỏi.
Trong khoảng thời gian này, cuộc sống của lão ở Diệp gia thật sự không dễ chịu chút nào.
Tuy rằng tộc trưởng vẫn chưa nói bất cứ điều gì, thế nhưng trong lòng Diệp Quyền hiểu rất rõ. Chỉ sợ hiện giờ địa vị của Diệp Khôn ở trong lòng tộc trưởng đã vượt qua cả Diệp Ưng. Nói không chừng gia tộc đang cân nhắc chuyện lập Diệp Khôn làm tộc trưởng đời sau rồi cũng nên.
Dù sao, đối với một quốc gia nhỏ bé ở một vùng xa xôi như nước Vạn Trúc mà nói, việc tuyển ra tu sĩ có tu vi mạnh nhất đảm nhiệm vị trí quốc chủ là một việc làm bắt buộc. Một phần là để tạo ra sự uy hiếp đối với những người trong tộc, phần còn lại chính là để sinh tồn bên trong cái khe hẹp giữa hai mươi quốc gia vùng Nam bộ!
Con trai phải cam chịu sự thất bại. Diệp Quyền là người làm cha, lão đương nhiên sẽ không thể bỏ mặc ngồi nhìn con mình như vậy được!
- Diệp Kiếm Hải, Diệp Quyền ta lúc trước không bại trong tay ngươi. Kể cả là hiện tại, ta cũng sẽ không bại trong tay ngươi!
Sau khi nói thầm một câu trong đầu, Diệp Quyền quay đầu lại, nhìn về phía hai gã tu sĩ Diệp Bình cùng Diệp Niên đang ở phía sau lưng, nhíu mày hỏi:
- Ngươi nói thử coi, cái người muốn cùng Diệp gia ta làm một cuộc giao dịch lớn kia rốt cuộc là người ở đâu đến?
- Ta cũng không được biết rõ cho lắm. Lần trước người nọ chỉ bảo ta đưa tờ giấy kia cho ngài, nói ngài chỉ được một mình đi gặp y. Nếu như ngài mang theo người khác đi cùng thì coi như giao dịch này sẽ bị hủy bỏ. Diệp Quyền đại nhân, ta cảm thấy chuyện này... Hay là ngài thông báo cho tộc trưởng biết đi.
Bị ánh mắt của Diệp Quyền nhìn tới, trong lòng Diệp Bình đột nhiên cảm thấy chột dạ. Nhưng vừa nghĩ tới mọi thứ ưu đãi mà bản thân sẽ được hưởng sau này, gã lập tức hít sâu một hơi nói ra.
- Không sao cả, nơi đây chính là thành Trúc Hải.
Diệp Quyền nhíu mày. Tuy rằng trong lòng lão cũng đã nhận ra có chút gì đó không hợp lý, nhưng vừa nghĩ tới những dòng chữ viết trên tờ giấy, trong mắt lão không khỏi hiện lên một tia rực cháy.
Nếu như giao dịch này thật sự có thể đàm phán thành công, đến lúc đó địa vị của lão tự nhiên sẽ là nước lên thì thuyền lên. Mấy năm nay, nỗ lực cố gắng của hai đứa con trai đã được lão ghi nhận ở trong lòng. Giờ chính là thời khắc để người làm cha như lão báo đáp hậu hĩnh cho bọn chúng!
- Đi thôi! Dẫn đường!
Diệp Quyền hít sâu một hơi, dùng ngữ khí ra lệnh nói.
Nhưng lão không hề chú ý tới, vào lúc lão thốt ra những lời này, Diệp Bình đang cúi đầu đã nở ra một nụ cười "gian kế đã thành công" trên khóe miệng.
Dưới sự dẫn đường của Diệp Bình, Diệp Quyền đi dọc theo một con phố bên phải đường lớn của Vương phủ, sau đó ngoặt vào một cái hẻm nhỏ. Nếu là lúc bình thường, ở trên con đường này chắc chắn sẽ có không ít người nhận ra lão. Tuy nhiên lúc này trời đang nắng chói chang, rất nhiều người phải ở lì trong nhà để tránh nóng. Bên trong cái hẻm nhỏ, tiếng bước chân của mấy người bọn họ vang lên vô cùng rõ ràng.
Hết rẽ phải lại rẽ trái, ước chừng đi hết thời gian nửa nén hương, mấy người Diệp Quyền cùng Diệp Bình đã dừng lại phía trước một cái tiểu viện trông có chút khác biệt ở khu vực phía tây thành. Diệp Quyền nhìn vào bức rào tre đan kín trước mặt, hàng lông mày khẽ nhíu lại. Tuy rằng lão chỉ phụ trách quản lý tài chính của Diệp gia, nhưng đối sự vụ của nước Vạn Trúc thì lão cũng biết rất kỹ.
Lão nhớ rõ, ở trong khu vực này, bình thường chỉ có một đám dân chúng bần cùng của nhất nước Vạn Trúc cư trú mà thôi. Từ lúc nào mà nơi này lại xuất hiện một tòa tiểu viện trông đặc biệt như vậy?
Mặc dù có chút nghi hoặc, nhưng Diệp Quyền vẫn liếc mắt ra hiệu cho Diệp Bình đang đứng phía sau lưng tiến lên gõ cửa.
- Két!
Sau khi cửa viện được mở, một lão già trên mặt toàn nếp nhăn bỗng nhiên thò đầu ra. Trông lão giống y như một người đã sắp gần đất xa trời. Lão nheo hai mắt nhìn lướt qua Diệp Quyền, lại nhìn qua hai người đứng phía sau, nhíu mày nói:
- Diệp quyền đại nhân, thế này dường như không phù hợp với ước định lúc trước thì phải?
- Hừ, nơi đây chính là nước Vạn Trúc. Diệp Quyền đại nhân là ai cơ chứ? Ngươi là cái thá gì chứ hả? !
Không đợi Diệp Quyền mở miệng, Diệp Bình đã cao giọng quát lên.
Lão già nghe vậy liền nhíu mày. Lão đang định phản bác lại thì bên trong lại vang lên một giọng nói khàn khàn:
- Không sao. Dư bá, cứ để cho bọn họ vào đi.
- Hử?
Nghe thấy giọng nói này, Diệp Quyền không khỏi có chút giật mình. Lão cảm thấy giọng nói này thật sự rất quen thuộc. Tuy nhiên lão cũng không muốn suy nghĩ nhiều, lập tức dẫn theo Diệp Bình cùng Diệp Niên đi vào tiểu viện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!