Ban đêm thật yên tĩnh.
Phần lớn mọi người sống bên trong nội viện Diệp gia đã sớm tắt đèn chìm vào trong giấc ngủ. Nhưng đúng vào lúc này, một bóng người đang lén lén lút lút, lặng lẽ từ trong một cái ngách chui ra, cẩn thận quan sát xung quanh. Ngay khi hắn đang chuẩn bị bước tiếp thì đột ngột xuất hiện một loạt tiếng bước chân đi về phía này.
Giống như một con chuột bị dọa cho hoảng sợ, bóng người đó chỉ trong chớp mắt đã lủi vào bóng tối.
Ngay sau đó, một đội đệ tử tuần tra của Diệp gia bỗng đi ngang qua chỗ y đang trốn. Sau khi đội ngũ tuần tra đi khuất, bóng người đó mới lập tức xuất hiện trở lại, cực kỳ cẩn thận quan sát xung quanh. Chờ cho đến khi xác định xung quanh không còn ai hết, y mới vô cùng cẩn thận rón rén đi ra. Y lủi nhanh như mèo đến chân tường của một cái viện nào đó, áp sát vào cửa viện gõ nhẹ một cái.
- Két!
Cửa viện được hé ra một khe hở nhỏ. Đến lúc thấy rõ người tới là ai, cửa viện mới được hé rộng ra thành một cái khe vừa đủ để cho người nọ chui vào.
- Hô, mỗi lần đến nơi này của ngài, ta đều phải lo sợ đến phát sốt.
Sau khi tiến vào trong viện, bóng người kia liền ngẩng đầu mỉm cười. Dưới ánh trăng soi sáng, một gương mặt tương đối bình thường được chiếu rõ. Đây chính là tên tùy tùng của Diệp Nhạn: Diệp Bình!
- Hừ, nếu như bị người khác phát hiện, ta và ngươi sẽ đi đời nhà ma cả lũ. Đêm khuya xâm nhập vào nội viện. Chỉ một cái lý do này thôi cũng đã đủ cho bọn họ điều tra ngươi đến nơi đến chốn rồi.
Giọng nói lạnh lùng của chủ nhân căn phòng vang lên. Bên trong giọng nói già nua đó còn mang theo một chút uy nghiêm. Lời nói vừa dứt, Diệp Bình liền vội vàng bước vào trong phòng. Dưới ánh sáng của ngọn đèn dầu, một khuôn mặt già nua dần dần lộ ra. Người này chính là tổng quản nội viện của Diệp gia: Cố Hướng!
- Hì hì, ngài yên tâm. Ta đã đi theo ngài làm việc được một khoảng thời gian rồi. Tính tình ta thế nào ngài còn chưa rõ sao?
Sau khi bị Cố Hướng răn dạy, Diệp Bình cũng chỉ cười hì hì mấy tiếng. Gã đặt mông ngồi xuồng ghế, rất quen tay rót ình một chén trà.
Nhìn hắn diễn trò như vậy, Cố Hướng khẽ nhíu mày, trong mắt hiện lên một chút lạnh lẽo. Tuy nhiên, chỉ trong chớp mắt, chút lạnh lão đó đã biến mất hoàn toàn. Lão ngồi xuống phía đối diện gã, sau đó mới cất tiếng hỏi:
- Chuyện đó làm đến đâu rồi?
- Hì, phỏng đoán của ngài quả nhiên vô cùng chính xác. Chậc chậc, nhân tình ấm lạnh lòng người dễ thay a. Cách đây ít lâu, trước cửa nhà Diệp Quyền có thể nói là đông không tả nổi. Thế nhưng hiện tại... Khà khà, chẳng qua cũng bởi vì chuyện này mà ta cùng Diệp Niên mới chiếm được sự coi trọng của Diệp Quyền.
Diệp Bình cười đáp.
- Gã tiểu tử có tên là Diệp Niên kia đã suy nghĩ xong chưa?
Cố Hướng đưa tay sờ cằm, trên mặt không chút biểu cảm, hỏi.
- Ngài yên tâm, lúc mới đầu tên tiểu tử kia còn kiêu ca muốn tố cáo ta. Nhưng rốt cục dưới sự uy hiếp của ta, nói rằng Diệp Khôn chính là người có thù tất báo. Lúc trước cả hai chúng ta đã tìm mọi cách đả kích hắn. Nếu như Diệp Khôn thực sự trở thành gia chủ của Diệp gia thì cả hai thằng chúng ta chắc chắn đều phải chết. Không bằng bây giờ cả hai chúng ta cùng tìm cách phản kháng lại.
Hơn nữa trong tay ta còn nắm được một số nhược điểm của hắn, hiện tại mới khiến hắn phải ngoan ngoãn nhận lời.
Diệp Bình cười lạnh. Nói xong, hắn nhìn chằm chằm vào Cố Hướng, hỏi:
- Đúng rồi, chuyện lần trước ta đề cập đến, ngài đã làm đến đâu rồi?
- Hừ, tầm mắt của tên tiểu tử nhà ngươi thật sự vô cùng hạn hẹp. Chuyện đó không thể vội vàng được. Dù sao hiện giờ cũng là ở thời khắc mấu chốt. Nếu như cha mẹ Diệp Khôn xảy ra chuyện, chắc chắn người ta sẽ lần ra lão phu.
Cố Hướng lắc đầu nói.
- Thế nhưng… ngài đã đáp ứng ta…
Diệp Bình lập tức trở nên nóng nảy, khuôn mặt trở nên vặn vẹo.
- Việc nhỏ không nhịn được sẽ làm hỏng việc lớn.
Cố Hướng khẽ vuốt chòm râu, hai mắt híp lại nhìn thoáng qua Diệp Bình, hạ giọng an ủi:
- Ta biết ngươi muốn báo thù Diệp Khôn. Nhưng nếu mọi việc thành công, đến lúc đó hắn sẽ rơi vào tay ngươi, ngươi muốn báo thù thế nào mà chẳng được. Làm sao mà phải cuống lên như thế? Hơn nữa, đừng quên lúc trước lão phu đã đáp ứng cho ngươi một số chuyện!
- Ta...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!