Chương 4: Cắn Nuốt Chích Dương Thảo.

Sáng sớm, khi những ánh mặt trời còn chưa xuất hiện, tại quảng trường luyện công của Diệp phủ đã vang lên từng tiếng âm thanh va chạm.

Diệp Khôn đứng trước một cây cọc gỗ được bao quanh bằng tinh thiết, hai tay hai chân điên cuồng đánh lên cọc gỗ trước mặt.

Theo quyền cước đánh ra, bên ngoài cọc bỗ được bọc bằng tinh thiết không ngừng xuất hiện một đám dấu vết lồi lõm thật lớn.

"Bùm!" "Bùm!" "Bùm!"

Âm thanh nặng nề quanh quẩn vang lên trên quảng trường, Diệp Khôn ánh mắt chuyên chú, dùng hết khí lực toàn thân phóng ra một cước!

"Ba!"

Vỏ sắt vỡ vụn, cọc gỗ đổ sập.

Diệp Khôn thở mạnh ra một hơi, lúc này mới chậm rãi đứng thẳng người lên.

Hơi thở trì hoãn một chút, Diệp Khôn từ bên cạnh lấy một bao cát thật lớn đặt lên vai, bắt đầu vận dụng Linh Hồ Đạp Tuyết thân pháp chạy vòng quanh quảng trường.

Chạy băng băng không ngừng bên trong quảng trường, ánh mắt trời chậm rãi xuất hiện, quảng trường luyện công cũng dần dần náo nhiệt lên.

Nơi đây vốn là chỗ cho đệ tử Diệp gia rèn luyện, vào mỗi buổi sáng sớm đệ tử Diệp gia thường tới đây luyện công.

Lúc mấy tên đệ tử Diệp gia đến trước, nhìn thấy Diệp Khôn đang chạy như bay vòng quanh quảng trường thì không khỏi cười khinh thường một tiếng.

"Không nghĩ tới hắn còn mặt mũi đến nơi này."

"Đúng vây, nếu ta là hắn thì đã sớm đào một cái hố để chui xuống rồi. Tu Tiên nhất đạo vốn nghịch thiên mà đi, thế mà cũng bị một con hổ lớn dọa cho ngất đi, thành tựu trong tương lai cũng chỉ như vậy mà thôi."

Theo quảng trường đi vào, đệ tử Diệp gia càng ngày càng nhiều, lời châm chọc cũng không dứt bên tai.

Chẳng qua Diệp Khôn đối với việc này mắt điếc tai ngơ, tự mình tiếp tục rèn luyện.

Những âm thanh châm chọc này thẳng đến lúc Trưởng lão truyền công Diệp gia tới mới dần dần biến mất.

"Khôn ca, đừng để ý đến những tên nhàm chán kia."

Diệp Viễn lưng đeo bao cát chạy phía sau Diệp Khôn, hắn sau khi hỗ trợ làm điểm tâm ở phòng bếp liền đến quảng trường luyện công. Nghe được những lời châm chọc này trong lòng hắn rất phẫn hận, chẳng qua những kẻ dám châm chọc Diệp Khôn đều là Tiên Thiên tu sĩ, một tên Hậu Thiên võ giả như hắn, dĩ nhiên không dám đến trước mặt giáo huấn.

"Không sao đâu."

Diệp Khôn cười nhạt, ánh mắt vô cùng kiên định cùng trong suốt.

Nếu ngay cả một ít lời đồn nhảm cũng không chịu nổi vậy thì tương lai làm sao có thể thừa nhận nỗi khổ Tu Tiên nghịch thiên mà đi?

Tập luyện ở quảng trường luyện công đầy hai canh giờ, Diệp Khôn mới mang cái thân hình đang bị cơn đói hành hạ đi về chỗ ở.

Chiếc giường lần trước bị gãy do tấn chức Thần Lực Cảnh đã sớm được hắn tìm cớ che dấu, hiện tại cũng được thay bằng một chiếc giường mới.

Diệp Khôn từ đáy giường lấy ra một chiếc hộp gỗ rồi từ từ mở ra, bên trong hộp là hai mươi gốc Chích Dương Thảo.

Sau hai canh giờ rèn luyện, trong bụng Diệp Khôn đã sớm rỗng tuếch. Những gốc Chích Dương Thảo tỏa ra một mùi tanh tanh cay cay, lúc này lại giống như một món mỹ vị làm cho hắn chảy nước miếng ròng ròng.

Bây giờ trong bụng đã bị cơn đói làm cho rất khó chịu, dựa theo kinh nghiệm lúc trước, hiện tại chính là thời điểm tiêu hóa tốt nhất. Suy đoán của hắn thành hay bại liền dựa vào lần này!

Diệp Khôn đưa tay lấy từ trong hộp một gốc Chích Dương Thảo, trực tiếp há miệng nuốt vào.

Mùi vị tanh cay tràn ngập khoang miệng, Diệp Khôn cố nén cỗ mùi vị khó chịu kia bắt đầu từ từ cắn nuốt.

Một cỗ nhiệt lưu tanh cay theo cổ họng trôi xuống chảy vào trong bụng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!