Chương 39: Không Ngừng Bước!

Trước khi trận tỷ võ này diễn ra, không hề có ai nghĩ rằng người bị đánh bại sẽ là Diệp Ưng!

Một người từ khi còn nhỏ đã trở thành một vầng hào quang chói lóa khiến cho vô số người phải ước mơ, là sự kỳ vọng của toàn bộ gia tộc. Thậm chí còn là một thiên tài sẽ được kế nhiệm vị trí tộc trưởng đời sau.

Còn người kia chỉ là một thiếu niên không có tiếng tăm, gần đây mới bắt đầu ngang trời xuất thế. Vào nửa năm trước, khi nhắc tới Diệp Khôn, đa phần mọi người bên trong Diệp gia sẽ lập tức nghĩ ngay đến anh trai Diệp Kiền của hắn, đi kèm với đó sẽ là một tiếng thở dài thương tiếc. Về phần Diệp Khôn ư? Hắn là một kẻ không ai muốn quan tâm tới, trước cửa nhà lúc nào cũng vắng vẻ không có ai tới thăm, một thiếu niên chỉ biết yên lặng khổ tu.

Đó chính là miêu tả chuẩn xác nhất về Diệp Khôn nửa năm về trước!

Nhưng hiện tại mọi việc thay đổi!

Nhìn thiếu niên đang đứng ngạo nghễ trên Võ Đấu Đài, hầu hết mọi người ở đây đều đã bị chấn động mạnh, bắt đầu vô thức vỗ tay hoan hô như một con rối.

Diệp Nam Thiên là người đầu tiên phát ra tiếng vỗ tay. Vào lúc này, sắc mặt vị của gia chủ Diệp gia

- đồng thời cũng là quốc chủ nước Vạn Trúc đã trở nên đỏ bừng, thân hình run rẩy dữ dội đến mức đánh mất cả lễ độ!

Tiên Thiên đệ bát tầng!

Thật sự đạt tới Tiên Thiên đệ bát tầng!

Cái tên nhóc này!

Mà đâu chỉ có vậy, Tàn Lang Khiếu Nguyệt Quyết mà nó vừa mới sử dụng rõ ràng đã đạt tới cảnh giới "Thú Ý"!

Không, không giống nhau!

Diệp Nam Thiên nhớ lại kỹ càng cảnh tượng vừa mới xảy ra, trong lòng ông giống như nổi lên từng cơn sóng mãnh liệt. Nhìn cảnh tượng Diệp Khôn sử dụng Lang Giảo, lão dường như có một loại cảm giác: "Hóa ra đây mới chính là Tàn Lang Khiếu Nguyệt Quyết!"

Ở bên trong Diệp gia, những người có thể tu luyện Tàn Lang Khiếu Nguyệt Quyết tới cảnh giới "Thú Ý" cũng chỉ có ba vị tu sĩ Trúc Cơ là Diệp Nam Thiên, Diệp Thanh Bình cùng Diệp Thiên Nhai. Nhưng trong số ba người họ lại không có người nào có thể thi triển ra được cái ý cảnh tao nhã giống như của Diệp Khôn!

- Rốt cuộc trên người nó còn có bao nhiêu tiềm lực? !

Bên trong ánh mắt đang nhìn về phía Diệp Khôn của ông bỗng xuất hiện một niềm khao khát chờ mong, thì thào tự nói.....

Trên Võ Đấu Đài, Diệp Khôn chậm rãi thở ra một hơi.

Thắng?

Hắn chiến thắng Diệp Ưng?

Nhưng mà dường như cũng không có quá nhiều phấn khích...

Hắn nhìn lần lượt từng khuôn mặt đang tràn đầy kính nể cùng khiếp sợ xung quanh Võ Đấu Đài. Bỗng trong khoảnh khắc này, trong tâm trí Diệp Khôn đột nhiên có chút buồn tẻ.

Lắc lắc đầu, Diệp Khôn chuẩn bị bước xuống lôi đài!

- Khoan đã!

Một tiếng gầm giận dữ bỗng vang lên phía sau. Diệp Khôn chợt dừng bước, quay đầu lại.

Bên dưới Võ Đấu Đài, Diệp Ưng đang lảo đảo đứng dậy, ánh mắt của hắn đã trở nên mờ mịt, cho dù là một chút kiêu ngạo cũng không còn nữa!

Chính vào ngày hôm nay, niềm kiêu ngạo của hắn, niềm tự hào của hắn đã bị Diệp Khôn đánh cho vỡ nát!

- Diệp Khôn, ta thừa nhận đệ rất mạnh. Thế nhưng đệ phải biết rõ, sự cường đại của chúng ta ở trong mắt con quái vật Đế quốc Vân Cảnh cũng chỉ giống như con sâu con kiến mà thôi!

Diệp Ưng ngẩng đầu, dùng hết sức bình sinh mà rống lên một cách giận dữ.

Diệp Khôn nhíu mày, quay đầu nhìn lại. Trông thấy Diệp Ưng gần như đang phát điên, tận sâu trong đáy lòng hắn cũng khẽ thở dài một tiếng. Hắn ngẩng đầu nhìn xuống kẻ đã từng được gọi thiên tài này:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!