Trong lúc hai người bước tới lôi đài, toàn bộ đoàn trưởng lão của Diệp gia dưới sự dẫn dắt của Diệp Nam Thiên đã đi tới phía đài quan sát trên cao cách đó không xa. Võ Đấu Đài là nơi đệ tử Diệp gia luận võ tranh tài. Cứ cách ba năm một lần, trong gia tộc lại tổ chức một cuộc thi đấu để tìm ra những đệ tử ưu tú nhất trong gia tộc có độ tuổi dưới hai mươi lăm đi tham gia "Chư Quốc Võ Đấu Hội" do hai mươi quốc gia vùng Nam bộ tổ chức.
Cho nên nơi này đương nhiên sẽ có đài cao dành cho các vị trưởng lão Diệp gia quan sát.
Tuy nói truyện này xảy ra khá bất ngờ nhưng đám đệ tử Diệp gia lại có hiệu suất làm việc cực kỳ cao. Rất nhanh chóng, bàn ghế đã được bọn họ chuyển lên trên. Toàn bộ cao tầng Diệp gia đều vội vàng ngồi xuống chỗ của mình ở trên đài cao.
Mất đi sự gò bó của cao tầng Diệp gia, đám đệ tử xung quanh lôi đài nhất thời trở nên nháo nhiệt.
- Diệp Ưng cố lên!
- Diệp Ưng còn cần ngươi hô cố lên sao? Hừ, ta cảm thấy việc đánh bại Diệp Khôn cơ bản sẽ không hao phí nhiều sức lực lắm đâu.
- Đúng vậy, chỉ cần ba chiêu là có thể đánh bại hắn rồi!
- Tính đi tính lại, ta thấy Diệp Khôn có thể chống đỡ được ba chiêu của Diệp Ưng cũng đã là giỏi lắm rồi. Chênh lệch giữa Tiên Thiên đệ thất tầng với Tiên Thiên đệ bát tầng giống y như đất với trời. Ta nghĩ cho dù là năm tên Diệp Khôn cùng xông lên một lúc cũng không phải là đối thủ của Diệp Ưng!
- Ha ha ha, hy vọng Diệp Khôn đừng thua quá khó coi!
Trong tiếng cổ vũ thiên về một bên, Diệp Ưng cao giọng cười lớn:
- Tộc đệ yên tâm! Vi huynh chỉ thử xem tu vi của đệ nên sẽ không hạ thủ nặng tay đâu. Chỉ cần đệ có thể tiếp được ba chiêu của ta, ta chắc chắn sẽ tiến cử đệ với sư tôn.
Vừa nói ra những lời này, Diệp Ưng vừa bày ra một cái điệu bộ cực kỳ khó ngửi. Chúng đệ tử Diệp gia bên dưới cũng vô cùng ăn ý, cả đám hoan hô nhảy loạn lên như cào cào, lớn tiếng trầm trồ khen ngợi.
Thậm chí một số người bên dưới còn vô cùng hâm mộ nhìn Diệp Khôn, giống như đang hận mình không thể thay thế Diệp Khôn đi lên chịu đòn để giành lấy cơ hội bái nhập vào Thiên Nguyệt Tông.
- Nói xong chưa?
Diệp Khôn dùng vẻ mặt bình tĩnh nhìn Diệp Ưng. Hắn không có chút kích động nào vì ngôn từ của đối phương mà quay sang phía Đại trưởng lão Diệp Thanh Bình
- người chủ động nhận làm trọng tài đang đứng cạnh lôi đài, chắp tay hỏi:
- Trưởng lão, có thể bắt đầu được chưa?
Diệp Thanh Bình có chút sững sờ. Lão hết nhìn vẻ mặt bình thản của Diệp Khôn, lại quay sang nhìn Diệp Ưng đang mang vẻ mặt kiêu ngạo. Nếu như chỉ đơn thuần luận về tâm tính thì hai người có thể nói đã phân ra cao thấp. Tuy nhiên, luận võ tranh tài phải dùng chính thực lực để đánh giá.
- Nói về quy tắc của Võ Đấu Đài thì hẳn hai người các ngươi đều đã hiểu rõ?
Lắc lắc cái đầu, lão từ từ cất ra một giọng nói trầm thấp. Nhìn thấy hai người Diệp Khôn đều gật đầu, lúc này lão mới hít sâu một hơi:
- Ta tuyên bố, tỷ võ bắt đầu!
Lời nói vừa dứt, Diệp Ưng cách không xa đã nhảy lên không trung một cách rất nhẹ nhàng.
- Diệp Khôn, nếu đệ có thể chống đỡ được ba chiêu của ta thì coi như đệ thắng!
Tiếng cười cuồng vọng của Diệp Ưng vang vọng khắp lôi đài. Cùng lúc đó, trên nắm tay của gã bỗng xuất hiện một luồng nguyên khí màu trắng ngà giống nhu sương mù, chậm rãi bao bọc bàn tay gã.
- Tặng đệ một chiêu!
Trên mặt Diệp Ưng tràn ngập nụ cười kiêu ngạo, đánh thẳng một quyền xuống Diệp Khôn!
Một quyền này của gã không dùng bất kỳ chiến kỹ nào, hiển nhiên là không coi Diệp Khôn ra gì. Nhưng khi đã đạt tới đỉnh của Tiên Thiên đệ bát tầng, Diệp Ưng xứng đáng có được sự tự tin này. Một quyền đơn giản của gã hiện tại có thừa uy lực vượt qua chiến kỹ bình thường của một tên tu sĩ Tiên Thiên đệ thất tầng!
Đối mặt với một quyền đầy vẻ hung hăng càn quấy của Diệp Ưng, Diệp Khôn ngẩng đầu, khóe miệng hiện lên một nụ cười giễu cợt. Hắn không hề tránh né mà dùng một quyền y hệt như vậy đấm ra!
- Hắn muốn làm gì? !
Một gã đệ tử Diệp gia phát ra tiếng kinh hô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!