Chương 37: Ứng Chiến

Đợi cho tất cả mọi người đi tới trước cửa Diệp phủ, Diệp Nam Thiên lập tức dẫn theo Đại trưởng lão Diệp Thiên Nhai cùng với đám người Diệp Nguyệt bước lên tiếp đón.

- Diệp Ưng bái kiến Tộc trưởng!

Diệp Ưng ngẩng đầu bước tới, đang muốn hành lễ thì đã được Diệp Nam Thiên nâng lên.

- Không cần hành lễ. Diệp Ưng, cháu lần này làm việc không tồi!

Diệp Nam Thiên cười lớn, nói.

Hiện tại ông vui sướng như vậy cũng là có nguyên nhân của mình. Hiện tại cường địch đang rình rập xung quanh Diệp gia đã làm cho ông phải sứt đầu mẻ trán. Bây giờ Diệp Ưng lại được Thiên Nguyệt Tông coi trọng. Cho dù đó chỉ là một tiểu tông môn nhưng hai mươi quốc vùng Nam bộ lại chưa biết rõ được chuyện này. Nếu bọn họ phái người đi Đế quốc Vân Cảnh điều tra thì cũng phải mất ít nhất một, hai tháng.

Chừng ấy cũng đủ cho Diệp gia tranh thủ thêm được một chút ít thời gian.

Diệp Khôn đoán không sai. Sở dĩ Diệp Nam Thiên bất chấp mọi thứ thông báo long trọng như vậy, mục đích chủ yếu chính là khiến cho đám người đang ẩn nấp trong bóng tối kia phải kinh sợ!

Diệp Ưng theo tay nâng của Diệp Nam Thiên đứng thẳng lên. Hai người thân thiết nói chuyện tại cửa Diệp phủ, điều này giống như đã biểu hiện rõ Diệp Nam Thiên đang đối đãi với Diệp Ưng như người kế nhiệm Diệp gia.

- Hừ, có lẽ lần này Diệp Khôn phải trợn mắt há mồm.

Một gã đệ tử Diệp gia nói nhỏ.

- Đúng vậy! Diệp Ưng nổi tiếng là người hay bao che khuyết điểm. Ngươi không thấy ánh mắt của Diệp Ưng vẫn đang nhìn chằm chằm về phía Diệp Khôn hay sao? Diệp Khôn gặp phải xui xẻo rồi.

- Ta ngược lại cảm thấy Diệp Khôn rất can đảm. Nếu như là người khác đối mặt với Diệp Ưng, nói không chừng chân tay đã mềm nhũn ra rồi.

- Hừ! Rõ ràng là hắn đang giả vờ giả vịt. Thật ra trong lòng đã sợ tới mức nhũn ra như con chi chi rồi.

- Ha ha, cứ tiếp tục giả bộ đi, xem lát nữa hắn xuống đài thế nào? !

Những tên đệ tử Diệp gia nhỏ giọng thì thầm.

Ngay phía trước cửa Diệp phủ, Diệp Nam Thiên dường như đối với lần xuất hành này của Diệp Ưng vô cùng hài lòng, cười to nói:

- Tốt, tốt lắm!

Nói xong, lão quay đầu liếc nhìn toàn bộ đám đệ tử Diệp gia, sau đó ho khan một tiếng.

Con đường lớn trước cửa Vương phủ đang đứng chật cứng người bỗng lập tức trở nên yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi. Uy vọng đến bậc này ở trong toàn bộ nước Vạn Trúc cũng chỉ có một người là Diệp Nam Thiên làm được. Ngay cả Diệp Ưng cũng phải dùng ánh mắt cực kỳ hâm mộ nhìn Diệp Nam Thiên, dường như đang khao khát đến ngày mình được làm gia chủ.

- Khụ khụ. Mọi người!

Diệp Nam Thiên đảo mắt nhìn quanh. Trên mặt ông lộ ra nụ cười uy nghiêm mà không mất đi vẻ hòa ái, giọng nói trầm ổn vang vọng khắp con đường lớn của Vương phủ:

- Hôm nay là ngày vui của Diệp gia ta. Diệp Ưng đã trở thành đệ tử của Thiên Nguyệt Tông bên trong Đế quốc Vân Cảnh. Đây chính là phúc của Diệp gia chúng ta, cũng chính là phúc của nước Vạn Trúc. Bản vương tuyên bố, kể từ ngày hôm nay trở đi, người dân nước Vạn Trúc sẽ được miễn trừ thuế của năm nay!

Lời này vừa được nói ra, đám đệ tử Diệp gia bên dưới hầu như không có phản ứng gì. Chỉ có phần đông dân chúng của nước Vạn Trúc lập tức hoan hô.

- Quốc chủ nhân nghĩa!

- Nhân ái không ai bằng!

- Diệp Ưng chính là niềm kiêu ngạo của chúng ta!

- Diệp Ưng, ta yêu chàng!

Trong tiếng hoan hô của mọi người, Diệp Nam Thiên tươi cười quay đầu lại chuẩn bị tuyên bố quay về Diệp phủ. Nhưng đúng vào lúc này, Diệp Ưng bỗng nhiên tiến lên một bước, khom người nói:

- Tộc trưởng, cháu có một thỉnh cầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!