- Không phải chỉ là một cái môn phái nhỏ bé trong Đế quốc Vân Cảnh thôi sao? Đắc ý gì chứ? !
Diệp Viễn dùng một giọng nói chua chua mà chỉ có gã cùng Diệp Khôn là có thể nghe thấy. Bởi vì gã đang đứng ngay cạnh Diệp Khôn nên đối với những ánh mắt đang nhìn vào kia cũng khiến gã cảm thấy khó chịu. Nhất là phần lớn những người đó cách đây không lâu còn đang ra sức nịnh bợ gã và Diệp Khôn. Thái độ quay ngoắt lại này khiến gã nhịn không được xổ ra vài câu cho bõ tức.
Diệp Khôn cười nhạt. Dường như những ánh mắt xung quanh cũng chẳng có ảnh hưởng gì tới tâm tình của hắn. Tính từ thời điểm Diệp Khôn quay trở về Diệp gia đến nay đã được ba ngày. Vì vậy, đối với tin tức Diệp Ưng bái nhập Thiên Nguyệt Tông thì hắn cũng đã biết từ lâu.
Chẳng qua, mọi chuyện cũng không giống như bên ngoài đang đồn đại. Thiên Nguyệt Tông ở trong Đế quốc Vân Cảnh cũng chỉ là một tông môn cỡ nhỏ mà thôi. Nói về những tông môn giống như vậy, ở Đế quốc Vân Cảnh có thể nói nhiều như sao trên trời.
Sở dĩ Diệp gia truyền ra tin này, thậm chí còn bày ra cảnh tượng cả nước nghênh đón lớn như vậy, chắc chắn là muốn mượn thanh danh của Thiên Nguyệt Tông khiến cho kẻ địch đang âm thầm rình rập phải kinh sợ.
Cho dù đó chỉ là một tông môn nho nhỏ, nhưng sau lưng bọn họ chính là con quái vật khổng lồ
- Đế quốc Vân Cảnh. Diệp Ưng có thể lọt vào mắt xanh của tông môn này, cũng đủ thấy thiên phú của hắn thế nào!
Nhưng, như vậy thì đã sao?
Khóe miệng Diệp Khôn khẽ nhếch lên, ánh mắt hướng về phía Diệp Nhạn đang đứng lẫn vào đám đông cách đó không xa. Từ sau khi tên này bại dưới tay Diệp Khôn, gã đã ngay lập tức bị Diệp Quyền cấm cửa, mãi cho đến hôm nay mới được đi ra ngoài.
Đúng lúc ánh mắt Diệp Khôn nhìn qua gã, Diệp Nhạn cũng đang lúc nhìn trộm về phía bên này. Vừa tiếp xúc với ánh mắt Diệp Khôn, gã liền lập tức tránh né, giống như trong lòng đang có quỷ. Tuy nhiên ngay sau đó, Diệp Nhạn cố gắng lấy lại trấn tĩnh, hung dữ nhìn về phía Diệp Khôn, ánh mắt như muốn nói rằng: "Lát nữa sẽ cho ngươi đẹp mặt".
Diệp Khôn nở nụ cười, miệng khẽ nhúc nhích, dùng môi ngữ trả lời:
- Ta chờ đây!
...
Một canh giờ trôi qua, phía trên bầu trời, mây đen đã càng lúc càng dầy, thời tiết oi bức khiến mọi người ở đây đều cảm thấy hít thở có chút khó khăn. Nhưng những người đang vây quanh cửa thành lại không hề lộ ra vẻ thiếu kiên nhẫn.
- Trở về rồi!
Một tiếng thét kích động từ trên tường thành vọng xuống. Ngay sau khi giọng nói này vang lên, đám người đang yên tĩnh chợt nổ lên một tràng hoan hô.
- Rốt cục đã trở về rồi. Ha ha, không biết lần này Đế quốc Vân Cảnh ban thưởng cho cái gì đây?
Một người dân thường hâm mộ thốt lên. Hàng năm, toàn bộ hai mươi nước vùng Nam bộ đều phái người đi sứ Đế quốc Vân Cảnh. Tuy việc này hao phí nhân lực cùng vật lực khủng khiếp, nhưng Đế quốc Vân Cảnh tốt xấu gì cũng là bá chủ của Cảnh Châu. Bọn họ chỉ cần tiện tay ban ột vài thứ, giá trị của mấy đồ vật ấy tự nhiên cũng hề không thấp chút nào.
- Ôi dào! Còn trông chờ được ban thưởng cái gì nữa chứ? Thu hoạch lớn nhất trong lần này chính là Diệp Ưng được Thiên Nguyệt Tông thu làm đệ tử. Đây chính là một việc trọng đại nhất. Nghe nói người đứng đầu tông môn này chính là một vị tu sĩ Kim Đan. Nếu như Diệp Ưng cũng có thể tấn cấp Kim Đan thì sau này Diệp gia chúng ta sẽ trở thành Đại thế gia đứng số một, số hai trong số hai mươi quốc gia vùng Nam bộ!
Một gã Diệp gia đệ tử cười to nói.
- Tu sĩ Kim Đan? So với Quốc chủ thì thế nào?
Người dân bên cạnh tò mò hỏi.
- Ặc... Quốc chủ thì... Ngươi phải biết rằng, trong toàn bộ hai mươi quốc gia vùng Nam bộ, tu sĩ mạnh nhất chỉ là Trúc Cơ.
Tên đệ tử Diệp gia kia xấu hổ ho khan một tiếng, trả lời.
- Trời ạ! Nếu như Diệp Ưng trở thành tu sĩ Kim Đan, không phải chúng ta sẽ xưng bá hai mươi quốc gia vùng Nam bộ hay sao?
- Điều đó là đương nhiên! Ha ha ha!
Những lời tán thưởng Diệp Ưng vẫn tiếp tục vang lên không ngớt. Phần lớn đệ tử Diệp gia đều vội vàng ưỡn ngực đứng thẳng. Ngay cả Diệp Nhạn cũng vứt bỏ vẻ suy sụp lúc trước, ngẩng đầu ưỡn ngực đứng tại chỗ.
- Hừ, mười sáu tuổi đạt Tiên Thiên đệ thất tầng thì đã làm sao? Cho dù có lợi hại hơn nữa cũng không được tông môn nào trong Đế quốc Vân Cảnh coi trọng đâu!
Diệp Bình đang đứng bên cạnh Diệp Nhạn nói lên một câu bằng một cái giọng kéo dài, âm dương quái khí.
- Ha ha ha! Lần này Diệp Khôn ăn phải quả đắng rồi. Ta đã nói rồi mà, đệ nhất thiên tài của Diệp gia sẽ không ai khác ngoài Diệp Ưng!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!