- Thế nào nhân loại? Đây chính là giao dịch theo nhu cầu đó.
Thao Thiết tranh thủ nói thêm.
- Cần ta giao ra thứ gì?
Diệp Khôn hít sâu một hơi, ngữ khí của hắn có phần buông lỏng. Dù sao thứ Thao Thiết lấy ra trao đổi cũng là thứ mà hắn đang cần nhất!
- Khặc khặc khặc, nhân loại, ngươi rất thông minh. Thứ mà bản tôn cần chính là yêu hạch, dĩ nhiên là phẩm cấp càng cao càng tốt. Nếu ngươi giao ra được yêu hồn của yêu thú từ cấp năm trở lên thì không còn gì có thể tốt hơn.
Cái miệng Thao Thiết há to, tham lam liếm liếm môi.
- Yêu hạch?
Diệp Khôn sửng sốt, với thực lực hiện tại của hắn mà đi tìm yêu hồn cấp năm cùng yêu hạch cấp cao thì đúng là tự mình đi tìm đường chết. Nhưng, nếu là một số yêu hạch cấp một thì bên trong Phong Tuyệt sơn mạch này cũng có không ít. Chẳng qua…
- Giao dịch thế nào? Dù sao giao dịch là do ngươi đưa ra, công pháp cũng ở trên tay ngươi, cho nên giá cả không thể để ngươi định đoạt được. Hơn nữa, nếu như ngươi lấy ra mấy loại công pháp công pháp mà ta không thể tu luyện được, vậy thì đối với ta cũng không có tác dụng gì cả.
Diệp Khôn cười lạnh nói.
- Nhân loại, ngươi rất khôn khéo. Yên tâm đi, nếu bản tôn đã đưa ra giao dịch thì sao lại có thể bạc đãi ngươi. Mọi việc cứ dựa theo giá cả chiến kỹ trên thị trường nhân loại các ngươi đi. Muốn thu mua chiến kỹ thì cần phải có linh thạch, lấy giá trị yêu hạch quy đổi sang linh thạch, còn giá tiền sẽ bớt cho ngươi một nửa, thế nào?
Thao Thiết nhếch miệng, cười nói.
Trái tim Diệp Khôn đập thình thịch. Mặc dù chiến kỹ có thể mua được, nhưng nếu là chiến kỹ cao cấp thì kể cả là có tiền cũng không mua được. Phần lớn tu sĩ trong tay có linh thạch nhưng cũng rất khó mua được chiến kỹ cao cấp. Chứ chưa nói đến Thao Thiết chỉ đòi một nửa giá tiền.
Chẳng qua, trong lòng Diệp Khôn cũng rõ ràng, lúc này tuyệt đối không thể bỏ qua tất cả, nếu không hắn sẽ bị rơi vào thế bị động khi giao dịch. Hắn hít sâu một hơi, hỏi:
- Trong tay ngươi có bí tịch không?
- Bí tịch?
Thao Thiết nghe vậy cười lạnh, nói:
- Nhân loại, lòng tham của ngươi thật sự là rắn nuốt voi. Trong tay bản tôn đúng là có bí tịch yêu tộc. Nhưng đối với bí tịch yêu tộc vĩ đại của ta, nhân loại ngu xuẩn các ngươi không thể nào tu luyện được đâu.
Diệp Khôn đảo cặp mắt trắng dã, trả lời một cách mỉa mai:
- Nhưng hiện tại, người chân chính thống trị đại lục chính là nhân loại chúng ta đấy.
- Hừ!
Thao Thiết hừ lạnh một tiếng, câu nói của Diệp Khôn khiến nó nghĩ tới bản thân mình đã bị nhân loại đánh bại rơi vào kết cục hiện giờ, sắc mặt nhất thời trở nên âm u:
- Nhân loại, cái giao dịch này ngươi có đồng ý hay không?
- Đồng ý! Cái giao dịch này không tệ, tất cả đều là thứ ta cần, tại sao lại không đồng ý cơ chứ?
Nghe vậy, khuôn mặt Thao Thiết nhất thời trở nên mừng rỡ, nó đang chuẩn bị mở miệng thì lại thấy Diệp Khôn cười hắc hắc, nói:
- Nhưng trước đó, chúng ta cũng cần tính toán lại một chút nợ nần chứ?
- Nợ nần gì?
Thao Thiết hơi sửng sốt, hai mắt lộ ra vẻ cảnh giác. Chỉ mới tiếp xúc trong thời gian ngắn, nó đã biết được tên nhân loại trước mắt này là một kẻ cực kỳ gian xảo.
- Thứ nhất, ngươi hiện tại đang nương nhờ trong thức hải của ta. Hay nói cách khác, chỗ ở hiện giờ của ngươi là do ta cung cấp. Ta nghe những lời ngươi nói lúc nãy thì có vẻ như ngươi cũng hiểu biết chút ít về xã hội loài người. Nói vậy hẳn ngươi cũng đã rõ, thế giới loài người chúng ta có một nơi gọi là quán trọ, cho nên ngươi nhất định phải đưa ta tiền trọ.
Diệp Khôn giơ một ngón tay, cười gian một tiếng. Hắn không thèm để ý đến Thao Thiết đang trợn mắt há mồm, nói tiếp:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!