Chương 30: Giao Dịch

Con hổ?

Thao Thiết ngây người, kinh ngạc nhìn Diệp Khôn.

"Hừ! Còn muốn giả ngây giả ngô nữa sao? Đừng tưởng là ta không biết gì. Lần tổ chức Thu Liệp trước, ngươi đã bất ngờ xuất hiện bên cạnh ta, sau đó có một tia sáng màu đen bắn ra từ đầu ngươi chui vào cơ thể ta. Khi ta hỏi những người xung quanh thì bọn họ đều nói là không thấy tia sáng đen nào cả. Nếu ta đoán không nhầm thì ngươi chính là yêu hồn kia."

"Ngươi là con hổ chết tiệt, tại sao lại chui vào trong đầu ta, hại ta không thể tham gia Thu Liệp..."

"Đồ con rùa chết tiệt, lại còn giả thần giả quỷ nữa chứ, mau biến lại như cũ cho bố!"

Những tiếng mắng chửi liên tiếp vang lên trong Thức Hải. Thao Thiết kinh ngạc, đứng nguyên tại chỗ như hóa đá. Nó đã bị Diệp Khôn mắng đến đầu óc hỗn loạn hết cả.

Thân là yêu thú khổng lồ Thao Thiết từng tung hoành viễn cổ, lấy thiên địa linh khí làm thức ăn, có thể nói là bá chủ của yêu tộc thời thượng cổ.

Nhưng không ngờ hôm nay nó lại bị một nhân loại nhỏ bé chỉ thẳng vào mặt mắng cho té tát!

Cho dù là tên Thiên Vô Nhai lúc trước, sau khi hắn đánh bại nó, tên kia vẫn giữ được vẻ tôn kính với nó.

Đã bao lâu rồi chưa bị mắng chửi như vậy? Không! Nói đúng hơn là nó chưa từng trải qua chuyện này!

Cả người Thao Thiết run rẩy, cặp mắt to lớn tràn đầy vẻ hung ác.

"Tên nhân loại ti tiện, chính ngươi tự tìm đường chết đấy nhé!"

Thao Thiết gầm lên giận giữ, vung mạnh bàn tay đập về hướng Diệp Khôn. Một chưởng của nó giống như ngọn núi lớn rơi xuống mang theo tiếng gió rít dữ dội. Nếu bị chưởng này đập trúng thì kể cả là một ngọn núi cũng sẽ bị nghiền nát.

Tuy rằng uy thế khủng bố lan khắp ra Thức Hải, nhưng không biết tại sao Diệp Khôn lại không cảm thấy một chút uy hiếp nào cả. Cảm giác này càng làm cho hắn càng thêm phần chắc chắn phán đoán trong lòng. Hắn đứng yên tại chỗ không thèm tránh không né, cười to nói: "Đây chỉ là ảo ảnh mà thôi. Ta không tin ngươi có thể làm ta bị tổn thương."

Bàn tay kia dừng lại trước người Diệp Khôn chừng nửa thước. Khoảng hư không trên đầu hắn, lờ mờ hiện lên từng gợn sóng nhỏ li ti, giống như sóng nước đang dập dềnh.

"Hả?" Thấy một màn như vậy, Diệp Khôn và Thao Thiết đều giật mình giống nhau.

Trong mắt Thao Thiết hiện lên vẻ khiếp sợ không sao giải thích nổi. Ngay sau đó, nó bỗng nhiên nghĩ đến chuyện lần trước tiến vào trong cơ thể Diệp Khôn đã thi triển ra "Đồng Tâm khế ước".

"Đồng Tâm khế ước" có thể nói là một loại bí thuật khế ước cực kì quỷ dị, tục truyền rằng bí thuật này được sáng tạo ra bởi một tên tu sĩ nhân loại. Bởi vì người này lúc trước gặp được linh hồn của một con linh thú đang bị thương nặng gần như sắp chết. Mà lúc đó gã cũng đang bị thương nặng, căn bản không có một chút pháp lực nào cả. Đối mặt với linh thú gần như sắp chết, người này bỗng nhiên lóe lên một cái ý tưởng, đem "Linh Thú huyết khế" thay đổi, sáng tạo nên bí thuật khế ước "Đồng Tâm khế ước".

Cái gọi là "đồng tâm" thực chất chính là trói buộc linh hồn. Sau khi kí kết khế ước, linh thú có thể từ linh hồn trong cơ thể chủ nhân hấp thu linh hồn lực. Nhưng nếu chủ nhân chết đi, yêu thú cũng mất đi linh hồn lực, theo đó chính là cái chết.

Ban đầu, Thao Thiết có được "Đồng Tâm khế ước" cũng chỉ cảm thấy khế ước này khá thú vị mà thôi. Nhưng không nghĩ tới, mấy trăm sau đó, chính cái khế ước này đã cứu tính mạng của nó!

Nhưng cái khế ước này vốn căn cứ theo "Linh Thú huyết khế" cải biến mà thành. Bên trong "Linh Thú huyết khế" bao hàm pháp tắc thiên địa, quy định linh thú không được công kích chủ nhân. Nói cách khác, ngoại trừ Diệp Khôn không thể ra lệnh cho nó thì nó cũng gần giống như một con linh thú của Diệp Khôn.

Trong giây lát, Thao Thiết hiểu rõ được nguyên nhân, nó nhất thời chìm vào trong im lặng. Nhân loại trước mặt tuy hết sức nhỏ bé, nhưng hiện tại nó đang ở trong tình huống đứng dưới mái hiên người ta không thể không cúi đầu.

Suy nghĩ cẩn thận điểm này, trong lòng Thao Thiết bất đắc dĩ thở dài một tiếng: "Nhân loại, bản tôn gọi là Thao Thiết, yêu thú khổng lồ sống từ thời thượng cổ."

"Thao Thiết?" Diệp Khôn ngây người, nghi hoặc nói: "Đó là yêu thú gì?"

"Ngươi không biết bản tôn sao?" Thao Thiết trợn mắt há mồm.

"Tại sao ta phải biết ngươi?" Diệp Khôn hừ lạnh một tiếng, nhìn chằm chằm vào yêu hồn trước mặt, bầy ra một bộ dáng cơ hội: "Ta không cần biết ngươi là ai mà chỉ cần ngươi nói rõ một chuyện. Tại sao ngươi lại tiến vào trong Thức Hải của ta?"

Nghe Diệp Khôn nói vậy, hai mắt Thao Thiết trợn tròn, nó đã bị Diệp Khôn làm cho tức điên lên.

Sau khi hít sâu mấy hơi, nó rốt cục đã đem cơn giận nén xuống, lạnh lùng nói: "Nhân loại, nơi này mặc dù là Thức Hải của ngươi, nhưng với thực lực hiện tại của ngươi thì còn lâu mới có thể đả thương được ta. Nếu như không có bản tôn ra tay thì ngươi cũng đừng hy vọng có thể rời khỏi nơi này!"

Diệp Khôn nghe vậy, hai mắt khẽ nheo lại, hắn bỗng nhiên cười lạnh một tiếng, trực tiếp đánh ra "Lang Nha Thức". Hắn đạp mạnh xuống đất một cái, cả người giống như mũi tên xông tới.

Lúc trước Thao Thiết công kích đã khiến cho Diệp Khôn biết được tên này thật sự không thể làm hắn bị thương. Cho nên, Diệp Khôn vừa ra tay đã thi triển ngay sát chiêu mà hắn quen thuộc nhất là Lang Giảo!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!