Chương 29: Ngươi Chính Là Con Hổ Chết Tiệt Kia!

Sau khi tấn chức Tiên Thiên đệ bát tầng, Diệp Khôn rõ ràng cảm nhận được ngày trước cùng hiện tại có sự khác biệt rất lớn.

"Thì ra Hóa Khí là như vậy, ngoại trừ hóa tinh thành khí thì đối với việc nắm chắc lực lượng trong tay đã trở nên xuất thần nhập hóa!"

Diệp Khôn tự mình nói thầm, hai tay hắn giang rộng, để mặc thác nước trên đầu ầm ầm đổ xuống cơ thể. Ngay khi dòng nước ẩn chứa lực lượng khổng lồ kia đập vào người hắn, cơ bắp toàn thân lập tức sinh ra một luồng kình lực đánh tan cái lực lượng kia.

Mặc dù hiện tại Diệp Khôn đang đứng dưới thác nước nhưng hắn lại di chuyển rất tự nhiên giống như bước đi dưới mưa!

Lẳng lặng cảm ngộ một lúc, Diệp Khôn chợt phát hiện nguyên khí bên trong Thái Âm Phế Kinh tại cánh tay của mình so với linh khí trong mười một kinh mạch còn lại nhìn qua cũng không quá khác nhau. Chỉ có một điểm khác chính là bên trong dòng nguyên khí này lại tràn ngập một luồng sức sống bừng bừng. Nhắm mắt lại lắng nghe, Diệp Khôn cảm thấy chúng giống như có sinh mệnh đang phát ra từng tiếng hoan hô vui sướng.

Nguyên khí có tính cách, đây chính là Tiên Thiên linh tính.

Chắc hẳn luồng nguyên khí có chút linh tính này sẽ khiến cho uy lực của chiến kỹ tăng lên gấp đôi!

Diệp Khôn đứng trên một khối đá lớn. Trong lòng hắn chợt động, trên lòng bàn tay lập tức xuất hiện hai đám sương mù màu trắng sữa.

"Lang Nha Thức!"

Theo tư thế Diệp Khôn đánh ra, hai đám sương mù màu trắng sữa từ hai cánh tay lập tức chạy dọc toàn thân, giống như đang hóa thành một cái đầu sói khổng lồ trông vô cùng sống động!

"Lang Giảo!"

Hai chân Diệp Khôn đạp mạnh lên mặt đá, từ dưới nhảy lên cao, hai tay hóa thành một con sói lớn hung hăng "cắn" về hướng đỉnh thác.

"Oanh!" Một âm thanh thật lớn vang vọng cả núi rừng; trong thời gian ngắn, toàn bộ thác nước từ chân tới đỉnh bỗng xuất hiện cảnh tượng nước chảy ngược dòng. Nhưng, hành động đó của Diệp Khôn dường như đã chọc giận đến tự nhiên, dòng nước phía trên mang theo lực lượng khổng lồ nặng cả vạn cân lao thẳng xuống, đập lên cơ thể Diệp Khôn, trực tiếp đánh bay hắn vào bên trong lòng đầm.

Một tiếng "Ào!" vang lên, Diệp Khôn rất nhanh từ trong dòng nước ngoi đầu lên cười to, nói lẩm bẩm: "Không hổ danh là Tiên Thiên đệ bát tầng, không ngờ uy lực của chiêu thức mô phỏng ra lại có hiệu quả tương tự như Thú Ý. Hiện tại, uy lực của Tàn Lang Khiếu Nguyệt Quyết do ta thi triển ra hẳn còn trên cả cảnh giới Thú Ý của Hỏa Hồ chiến kỹ."

Lời vừa thốt ra khỏi miệng, trong lòng Diệp Khôn không khỏi thầm than một tiếng đáng tiếc. Nếu như Tàn Lang Khiếu Nguyệt Quyết cũng đạt tới cảnh giới Thú Ý thì thực lực hiện tại của hắn ít cũng mạnh hơn trước kia tới năm lần có dư!

Nếu được như vậy, hắn sẽ có mười phần nắm chắc đối mặt được với Diệp Ưng.

Nhưng...

Diệp Khôn bơi về phía bờ đầm. Hắn lắc lắc đầu, từ trong túi eo móc ra một gốc linh dược vừa nhai vừa nghĩ.

Hắn luôn cảm thấy bình cảnh hiện tại của Tàn Lang Khiếu Nguyệt Quyết tuyệt đối không phải chỉ đơn giản dựa vào rèn luyện cùng thực chiến là có thể giải quyết.

Nhưng, muốn dựa vào lĩnh ngộ để đột phá thì đúng là việc nói dễ làm khó!

Khe khẽ thở dài, Diệp Khôn nhỏ giọng thầm nói: "Đáng tiếc, bên trong Tàn Lang Khiếu Nguyệt Quyết cũng không có ghi chú rõ đây là chiến kỹ mô phỏng của loại yêu thú nào. Nếu như biết được chiến kỹ của loại yêu thú nào thì chỉ cần tìm được yêu thú đó, xem một lần quá trình chúng thi triển chiến kỹ, nói không chừng sẽ lĩnh ngộ ra được điều gì đó..."

"Hừ? Tàn Lang Khiếu Nguyệt Quyết, chắc hẳn là nó mô phỏng theo chiến kỹ Ngân Lang Khiếu Nguyệt Công của bộ tộc Ngân Lang." Một giọng nói đột nhiên vang lên bên tai Diệp Khôn.

"Ngân Lang Khiếu Nguyệt Công? Bộ tộc Ngân Lang? Đây là yêu thú gì?" Diệp Khôn vô thức trả lời một câu. Nhưng rất nhanh, thân thể hắn lập tức trở nên cứng đờ, quay ngược đầu lại, quát hỏi: "Ai đó?"

Bốn phía không một bóng người, xung quanh chỉ vang lên từng tiếng gió thổi hiu hiu. Diệp Khôn nghiêng tai lắng nghe. Nhưng, ngoại trừ tiếng yêu thú gào thét ở phía xa thì cũng chỉ còn lại có tiếng động của hai con sâu nhỏ đang tranh nhau mà thôi...

Đây rốt cục là giọng nói của ai? !

Trên trán Diệp Khôn chảy đầy mồ hôi lạnh. Hắn bỗng nghĩ đến cái hôm ở trong khu rừng phía ngoài thành, đây chính là cái giọng nói nhắc hắn vận chuyển công pháp khiến hắn thoát được một kiếp.

Mà ngay lúc này, giọng nói đó lại tiếp tục xuất hiện giống hệt lần trước, lặng yên không một tiếng động, y như một oan hồn!

Phải chăng, người này chính là một vị tiền bối có thực lực vượt xa hắn?

Nhưng mà vị tiền bối này rảnh rỗi đi theo hắn làm gì? !

Diệp khôn nhíu nhíu mày, nói lớn: "Không biết vị tiền bối nào đang ở đây, vãn bối khẩn cầu tiền bối ra gặp mặt!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!