Một thời gian ngắn tiếp theo, sinh hoạt của Diệp Khôn lại quay trở về nhịp điệu giống như trước: sống trong cảnh màn trời chiếu đất, luyện chiến kỹ tại đáy sông, đói bụng thì ăn linh dược.
Chỉ có điều, sau ba ngày tu luyện điên cuồng như vậy, Diệp Khôn phát hiện ra Tàn Lang Khiếu Nguyệt Quyết đã đạt đến một cái bình cảnh. Chẳng qua nó lại không giống như Hỏa Hồ chiến kỹ lúc trước bị vây ở bình cảnh "Thú Hình". Hắn dường như cảm thấy Tàn Lang Khiếu Nguyệt Quyết của bản thân có rất nhiều thiếu sót. Nếu như hắn muốn bù lại chỗ thiếu sót này, tuyệt đối không phải chỉ dựa việc thực chiến là có thể vượt qua, nhất định phải dựa vào ngộ tính của hắn.
Tuy nhiên, ý nghĩ này vừa xuất hiện, Diệp Khôn liền cảm thấy bản thân mình có chút buồn cười. Tàn Lang Khiếu Nguyệt Quyết chính là chiến kỹ trấn tộc của Diệp gia. Mấy trăm năm qua đã có không ít tu sĩ Diệp gia tu luyện Tàn Lang Khiếu Nguyệt Quyết đạt tới cảnh giới "Thú ý". Nếu bản thân chiến kỹ có chỗ thiếu sót thì hẳn phải có người phát hiện ra từ lâu rồi.
Nghĩ mãi vẫn không tìm được ra nguyên nhân, Diệp Khôn quyết định tạm thời bỏ qua việc tu luyện Tàn Lang Khiếu Nguyệt Quyết, chuyên tâm tu luyện Ngự Thú Tâm Kinh cùng đánh sâu vào cảnh giới Tiên Thiên đệ bát tầng.
Một tháng tu luyện trong dòng sông khiến thể lực của hắn tiêu hao rất nhiều. Liên tục sử dụng linh dược trong vòng một tháng, cộng thêm với dòng chảy ngầm dưới đáy sông giống như một cái lò luyện thân thể đã khiến tu vi Diệp Khôn đạt tới đỉnh của Tiên Thiên đệ thất tầng. Mà tu luyện Thú Tâm Kinh lại giống như được thần tiên trợ giúp, từ tầng thứ nhất tăng lên tầng thứ hai. Hiện tại, cường độ thân thể hắn đã gần tiếp cận với tu sĩ Tiên Thiên đệ cửu tầng không tu luyện bí tịch luyện thể.
Nhưng trong lòng Diệp Khôn lại hiểu rất rõ. Diệp Ưng hẳn đã sớm tu luyện Ngự Thú Tâm Kinh tới đỉnh của tầng thứ ba, cộng thêm với số lượng tài nguyên hàng năm gia tộc chu cấp cho hắn. Cho dù Diệp Khôn đã từng sử dụng linh dược nhị phẩm Luyện Cốt Thảo thì cường độ thân thể của hắn so với Diệp Khôn cũng chỉ có hơn chứ không có kém.
Đúng như lời Diệp Viễn đã nói, tính cách của Diệp Ưng chính là bao che khuyết điểm, sau khi hắn trở về nhất định sẽ tìm Diệp Khôn gây phiền toái. Tuy Diệp Khôn hoàn toàn có thể nhờ Diệp Nam Thiên ra mặt giải quyết, nhưng Diệp Khôn lại không hề muốn lùi bước!
Hắn muốn nhìn xem thực lực của Diệp Ưng như thế nào. Bởi vì trước đây Diệp Ưng cùng với anh trai hắn chính là hai trong số tam đại thiên tài của Diệp gia. Thậm chí Diệp Khôn còn không thể không thừa nhận, nếu xét về thiên phú tu luyện thì Diệp Ưng còn mạnh hơn anh trai Diệp Kiền của hắn.
Vì vậy, trận chiến này, hắn nhất định phải thắng!
Nếu ngay cả Diệp Ưng mà hắn cũng không thể chiến thắng thì hắn lấy gì báo thù cho anh trai. Kẻ giết chết anh trai hắn, thực lực nhất định mạnh hơn xa Diệp Ưng!
Mà hiện tại, Diệp Ưng chính là thước đo tốt nhất để đánh giá thực lực của bản thân.....
"Phốc!"
Diệp Khôn một lần nữa nhảy vào trong dòng sông. Tuy nhiên, trong tay hắn lại cầm thêm hơn mười gốc linh dược.
Hắn chuẩn bị mạo hiểm một lần!
Đánh sâu vào Tiên Thiên đệ bát tầng Hóa Khí Cảnh, nói một cách đơn giản chính là đem nguyên tinh cùng linh khí trong cơ thể dung hợp hoàn mỹ với nhau. Sau khi đem hai cái hợp thành một sẽ sinh ra một luồng Tiên Thiên nguyên khí, từ đó tấn chức Tiên Thiên đệ bát tầng.
Nguyên tinh còn có thể gọi là tinh khí của mỗi người, giống như "Thiên bẩm nguyên khí, nhân thụ nguyên tinh" (1). Mà nguyên tinh của mỗi người, mặc kệ là Tiên Thiên hay là Hậu Thiên cũng đều tồn tại bên trong cơ thể. Theo thân thể trở nên mạnh mẽ, nguyên tinh cũng sẽ càng ngày càng cường thịnh. Giống như võ giả Hậu Thiên luyện võ tới đại thành thì gân xanh trên cánh tay sẽ nổi lên giống như con giun, hai mắt sáng ngời hữu thần, huyệt Thái Dương gồ lên, đây chính là dấu hiệu của nguyên tinh dồi dào.
Nếu như nguyên tinh thiếu hụt, thì hai mắt vô thần, hốc mắt hõm sâu, thân thể suy nhược lắm bệnh. Mà tu sĩ Tiên Thiên mưu cầu tiên đạo chính là đem nguyên tinh trong cơ thể ngưng kết lại sinh ra nguyên thần.
Hiện tại Diệp Khôn đã là tu sĩ Tiên Thiên đệ thất tầng, thân thể mạnh mẽ đến mức có thể so sánh với một số tu sĩ Tiên Thiên đệ cửu tầng không tu luyện bí tịch luyện thể. Nguyên tinh trong cơ thể hắn tự nhiên vô cùng dồi dào. Nhìn qua có vẻ rất tốt, nhưng kèm theo đó lại là một mối họa rất lớn. Đó chính là nguyên tinh trong cơ thể hắn quá mức dồi dào, muốn dung hợp với linh khí thì phải cần số lượng linh khí rất lớn.
Giống như một số tu sĩ thiên tài của Diệp gia, thường thường vào lúc trước khi tu vi đạt tới Hóa Khí, bọn đều sẽ nghiêm khắc khống chế việc tu luyện Ngự Thú Tâm Kinh. Đây chính là sợ nguyên tinh trong cơ thể trở nên quá dồi dào, khiến cho việc đánh sâu vào Tiên Thiên đệ bát tầng trở nên khó khăn.
Tuy nhiên, Diệp Khôn vốn là kẻ đi riêng một con đường. Sau khi bị "Quỷ nhập vào người", dạ dày của hắn đã trở thành dạ dày vương. Mỗi ngày sử dụng đồ ăn chứa đầy linh khí, mà phần lớn linh khí lại không cách nào tiêu hóa hết, chỉ có thể dung nhập vào trong cơ thể bổ sung cho nguyên tinh. Vì vậy mới có cái tình huống oái oăm như hiện tại.
Cho nên, nếu bây giờ hắn muốn dựa vào tu luyện đem linh khí cùng nguyên tinh dung hợp thì cũng phải mất thời gian một tháng. Đó là bao gồm cả việc mỗi ngày đều dùng "năng lực tiêu hóa" thần kỳ để hấp thu linh dược.
Thời gian một tháng, Diệp Khôn đợi không nổi!
Chưa nói đến chuyện Diệp Ưng, chỉ sợ ngay cả nước Ngũ Kiếm sau một tháng im lặng cũng đã sắp sửa ra tay rồi. Sau khi nước Ngũ Kiếm thử thăm dò, bàn tay ẩn sau tấm màn đen cũng sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như vậy.
Cái bây giờ hắn thiếu nhất chính là thời gian!
Mà phương pháp giải quyết đã được hắn nghĩ ra trong khoảng thời gian một tháng tu luyện dưới đáy sông.
Nước sông chảy xiết, dòng nước ngầm như thủy triều đập vào thân thể, giống như hàng ngàn hàng vạn quả đấm đang đánh lên cơ thể. Diệp Khôn đã nghĩ coi nó như một cái lò luyện, sau đó mạo hiểm nuốt vào một lượng lớn linh dược, để cho linh khí cùng nguyên tinh dung hợp với nhau một lần duy nhất!
Loại phương pháp này dĩ nhiên là cực kỳ mạo hiểm, tu sĩ khác muốn thực hiện chỉ sợ sẽ bị dược lực làm cho nổ tung. Bởi vì Diệp Khôn có năng lực tiêu hóa thần kỳ nên chỉ có hắn mới dám làm như vậy!
Vừa chìm xuống đáy sông, Diệp Khôn lập tức ngẩn người ra một lúc, sau đó hắn khẽ nhíu mày. Tuy dòng nước ngầm ở đây rất hung mãnh, nhưng nó muốn đạt tới công hiệu của lò luyện thì còn kém hơn một chút.
Đang lúc suy tư, trong đầu Diệp Khôn bỗng hiện lên một chỗ, hai mắt sáng ngời.
Hắn lập tức nhảy ra khỏi dòng nước, lấy quần áo mặc vào rồi hướng Phong Tuyệt sơn mạch lao đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!