Đây là lần thứ hai Diệp Khôn tiến vào lầu các nằm sâu bên trong khu rừng trúc, hắn không hề có chút thấp thỏm hay kích động như lần đầu tiên, rất bình tĩnh đẩy cửa phòng bước vào.
Bên trong phòng, cách bài biện so với lần đầu hắn bước vào giống nhau như đúc. Diệp Nam Thiên vẫn như trước nhắm mắt khoanh chân ngồi trên bồ đoàn, nhưng Diệp Nam Thiên so với lần trước có vẻ hơi khác lạ. Cái áp lực khiến cho linh hồn người khác phải run sợ đã được thay bằng cái vẻ bình thản vô cùng.
"Tộc trưởng!" Diệp Khôn chắp tay thi lễ.
"Cháu đã đến." Diệp Nam Thiên mở hai mắt ra, cẩn thận nhìn Diệp Khôn một lúc, sau đó lắc đầu cười nói: "Mỗi lần nhìn thấy cháu đều khiến ta phải ngạc nhiên cùng vui mừng không ít."
Trong lòng Diệp Khôn biết Diệp Nam Thiên nói về tu vi của mình, hắn cười hì hì, sau đó chậm rãi ngồi xếp bằng trước mặt Diệp Nam Thiên.
"Ta đã muốn gặp cháu vào nửa tháng trước, nhưng đáng tiếc lúc ấy ta đang tu luyện đến thời điểm mấu chốt, cho nên lúc này mới gọi cháu tới đây." Diệp Nam Thiên cười nói. Nếu đổi lại là người khác, ông căn bản không cần giải thích điều gì. Nhưng đối với Diệp Khôn thì lại không giống như vậy. Việc Diệp Khôn chỉ mất hai tháng đạt tới đỉnh của Tiên Thiên đệ lục tầng đã khiến Diệp Nam Thiên rất kinh hãi.
Ai ngờ Diệp Khôn mới rời đi không được bao lâu, lần thứ hai hắn trở về đã tới Tiên Thiên đệ thất tầng!
Tốc độ tu luyện bậc này, Diệp Nam Thiên thật sự không tìm ra được người nào sống trong hai mươi quốc gia vùng Nam bộ có thể so sánh với Diệp Khôn. Chứ đừng nói đến thiên phú tu luyện chiến kỹ của Diệp Khôn còn trên cả ông!
Cũng chỉ có quốc gia khổng lồ phía Bắc hùng cứ hơn phân nửa Cảnh Châu mới có thể tìm ra thiên tài sánh ngang với thằng nhóc này.
Vừa nghĩ tới Diệp gia tồn tại tên yêu nghiệt bậc này, Diệp Nam Thiên nhịn không được muốn cất tiếng cười to!
Bị ánh mắt thích thú của Diệp Nam Thiên nhìn đến sợ hãi, Diệp Khôn nhịn không được phải đánh sang chuyện khác: "Tộc trưởng, người tấn chức rồi ư?"
"Không sai, hiện tại ta đã là tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ rồi. Hừ, nếu như nước Ngũ Kiếm còn dám mạo phạm, ta nhất định sẽ cho bọn chúng nếm một chút thủ đoạn!"
Diệp Nam Thiên cười lạnh một tiếng, ông thật sự không hề lo lắng. Hiện tại, tu sĩ mạnh nhất nước Ngũ Kiếm chính là Lưu Hải Đào. Tuy hắn cũng là tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ nhưng khi ông có tu vi đỉnh của Trúc Cơ sơ kỳ đã từng giao thủ cùng Lưu Hải Đào, lần đó ông cũng chỉ thua hắn có một chiêu mà thôi. Nếu như lúc này hai người đánh lại, ông nắm chắc một trăm phần trăm đánh bại hắn.
Thấy khuôn mặt Diệp Khôn hiện lên vẻ hưng phấn, Diệp Nam Thiên cười nói: "Tốt lắm, cháu hẳn biết mục đích ta tìm cháu lần này, nói một chút về chuyện lần trước xảy ra đi."
Diệp Khôn gật đầu, đem toàn bộ sự việc theo dõi đám người nam tử mặt lạnh kể ra hết. Khi Diệp Nam Thiên nghe đến đoạn tu sĩ mặt lạnh đánh ra Ngũ Kiếm Quyết, ông không khỏi hừ lạnh nói: "Quả nhiên là tu sĩ nước Ngũ Kiếm, những tu sĩ quốc gia khác cho dù muốn giá họa cho nước Ngũ Kiếm thì chúng cũng không thể đánh ra Ngũ Kiếm Quyết. Hừ, nước Ngũ Kiếm, chẳng lẽ các ngươi coi nước Vạn Trúc ta không có người phải không?"
Nói xong, ông nhắm hai mắt lại, có chút bắc đắc dĩ nói: "Diệp Khôn, ta nghĩ cháu đã đoán ra được mục đích đám tu sĩ nước Ngũ Kiếm tới đây rồi."
"Linh thạch!" Tuy lời của Diệp Khôn ngắn ngọn nhưng nó lại mang ý nghĩa sâu xa.
"Không sai, chính là linh thạch. Ài, thật sự là do ta quá nóng lòng..." Diệp Nam Thiên thở dài thật sâu, chậm rãi đem tin tức về linh mạch của Diệp gia nói ra hết.
Hóa ra Diệp gia đã phát hiện được quặng mỏ linh thạch vào năm năm trước. Mà cái quặng mỏ kia lại nằm ở chỗ sâu nhất bên trong rừng Tinh Thiết Trúc. Lúc mới phát hiện, Diệp Nam Thiên còn tưởng rằng nó chỉ là một cái quặng mỏ linh thạch cỡ nhỏ, vừa khai thác vừa đem phần lớn linh thạch tìm được phân phát ột số đệ tử thiên tài trong tộc như Diệp Kiền, Diệp Ưng và Diệp Nguyệt.
Chẳng qua, theo thời gian khai thác linh mạch, Diệp Nam Thiên dần dần nhận ra có cái gì đó không thích hợp. Quặng mỏ linh thạch cũng phân chia ra phẩm chất, kiểu như linh mạch nhất phẩm thường thường được gọi là linh mạch mi ni, loại linh mạch này nhiều nhất cũng chỉ khai thác được một ngàn viên linh thạch. Mà quặng mỏ nhị phẩm thì được gọi là linh mạch loại nhỏ, nếu như khai thác, có thể kiếm được nhiều nhất là một vạn viên linh thạch. Còn linh mạch cửu phẩm trong truyền thuyết, bên trong ẩn chứa linh thạch vô cùng tận, chẳng qua linh mạch bậc này thường thường chỉ được nói đến ở trong một vài điển tịch cổ xưa mà thôi.
Mà cái linh mạch Diệp gia phát hiện được chính là một cái linh mạch nhị phẩm!
Phát hiện như vậy, dĩ nhiên khiến cho toàn bộ cao tầng của Diệp gia vừa kinh hãi vừa vui mừng như điên, đồng thời cũng khiến bọn họ có chút hoang mang lo sợ.
Nếu như khai thác được toàn bộ linh mạch nhị phẩm thì Diệp gia sẽ kiếm được một số lượng lớn linh thạch, đủ cho tất cả tu sĩ của gia tộc tăng lên một cấp bậc. Nhưng nó cũng đồng thời mang lại rất nhiều phiền toái.
Bất kỳ một tu sĩ nào trong số hai mươi quốc gia vùng Nam bộ đều biết linh mạch nhị phẩm có ý nghĩa như thế nào!
Nước Thiên Kình!
Đây từng là một quốc gia vô cùng nhỏ yếu, bởi vì một cái linh mạch nhị phẩm đã có thể trở thành quốc gia to lớn đứng số một số hai trong hai mươi nước vùng Nam bộ.
Đây thật sự là một thứ vô cùng hấp dẫn, nhưng nó cũng có thể trở thành một cái tai họa khổng lồ!
Nói đến đây, Diệp Nam Thiên không khỏi thở dài một tiếng: "Có đôi lúc, ta thật sự hy vọng cái linh mạch này chỉ là một cái linh mạch nhất phẩm."
Diệp Khôn cũng cười khổ. Quả thật, mặc dù linh mạch nhất phẩm có thể khai thác được một ngàn linh thạch, nhưng đống linh thạch này cũng chỉ đủ ấy cái nước nhỏ lộn xộn một chút mà thôi. Nhưng linh mạch nhị phẩm lại không giống như vậy, nếu nó xuất hiện sẽ khiến cho toàn bộ hai mươi quốc gia vùng Nam bộ trở nên điên cuồng. Bây giờ Diệp Nam Thiên đã tấn chức Trúc Cơ trung kỳ, thật sự không cần lo sợ nước Ngũ Kiếm nữa, nhưng nếu là một trong số mấy quốc gia to lớn trong hai mươi quốc gia vùng Nam bộ thì sao đây?
Cho dù mấy quốc gia to lớn kia mặc kệ, nhưng mấy quốc gia xung quanh sẽ không ngồi im nhìn nước Vạn Trúc vượt mặt. Dù sao một quốc gia to lớn quật khởi, cái đi kèm chính là thâu tóm cùng chiến tranh với các nước. Chắc chắn nước Ngũ Kiếm sẽ không trơ mắt nhìn Diệp gia thâu tóm mình!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!