Một vệt kiếm nhàn nhạt chém lên phía chân phải Diệp Khôn khiến máu tươi bắn ra đỏ cả ống quần. Hắn cúi đầu xuống nhìn qua, hai mắt khẽ nheo lại.
Tuy rằng hắn đã từng nghe qua Ngũ Kiếm Quyết rất lợi hại nhưng chưa bao giờ hắn được nhìn thấy tận mắt. Nhưng quả thực may mắn, nam tử mặt lạnh này mới chỉ tu luyện được một chút bên ngoài của Ngũ Kiếm Quyết, cái đó chỉ cần nhìn vào chiêu thức hắn thi triển ra là biết.
Thế nhưng, kể cả là như vậy nhưng kiếm chiêu của nam tử mặt lạnh lại đối với hắn vẫn có rất nhiều điểm khắc chế!
Nếu như Diệp Khôn học xong Tàn Lang Khiếu Nguyệt Quyết thì trận chiến này đã không đến mức như vậy!
Trong lòng Diệp Khôn thầm than một tiếng, sau đó hắn hít sâu một hơi, bắt đầu vận chuyển Ngự Thú Tâm Kinh. Linh khí bên trong kinh mạch cũng tuôn ra dữ dội, hội tụ trên hai tay!
"Oanh!"
Hai ngọn hỏa diễm bùng lên chạy dọc theo bàn tay hướng lên trời, bên trong khu rừng trúc tối đen trông vô cùng chói mắt.
"Ngươi còn chưa từ bỏ ý định sao? Chiến kỹ của ngươi đều bị chiến kỹ của ta khắc chế, căn bản là vô dụng!"
Cách phía trước Diệp Khôn vài chục trượng, nam tử mặt lạnh dùng tay gạt đi vết máu ở khóe miệng, ánh mắt giống như độc xà nhìn chằm chằm vào Diệp Khôn. Lúc này, trong lòng hắn cũng là âm thầm kêu khổ. Tuy nói hắn thi triển Ngũ Kiếm Quyết đối với Diệp Khôn thật sự có khắc chế rất nhiều, nhưng Diệp Khôn lại có lực lượng rất lớn, thật sự nằm ngoài dự liệu của hắn. Sau vài lần lấy cứng đối cứng, cánh tay cầm kiếm của hắn, hổ khẩu cũng đã bị rách ra!
Nhưng, bằng vào kinh nghiệm chiến đấu phong phú, hắn cũng biết tình trạng hiện tại của thằng nhóc Diệp gia đang đứng đối diện cũng tuyệt đối không tốt hơn hắn là bao. Mà ngay lúc này, hắn càng không thể có nửa phần biểu hiện chính mình đang yếu thế.
Nghĩ như vậy, nam tử mặt lạnh cũng đem toàn bộ linh khí ngưng tụ tại lòng bàn tay, trường kiếm trong tay rung lên điên cuồng.
"Phá Viêm Trảm!"
Lúc này, khí thế của hắn đã ngưng tụ tới cực điểm, trong miệng hét lớn một tiếng, thân hình chợt nhảy lên. Hai tay giơ trường kiếm lên cao, linh quang trong nháy mắt ngưng tụ thành kiếm quang dài hơn bảy xích (1 xích = 1/3m), giống hệt như một pho tượng thiên thần khủng bố đang vung trường kiếm, mạnh mẽ chém về phía Diệp Khôn!
Trường kiếm xoẹt qua không khí phát ra từng tiếng "xuy xuy", có thể thấy được sự khủng bố ẩn trong đó mạnh mẽ cỡ nào!
Đối mặt với một chiêu quyết định của nam tử mặt lạnh, Diệp Khôn ngẩng mạnh đầu, trong mắt hắn bắn ra ánh sáng tinh tường!
Trong đầu Diệp Khôn không khỏi hiện lên tình huống đối mặt với Hỏa Đề Hổ. Tình huống lúc đấy với lúc này giống nhau như đúc, tất cả đều từ trên cao đánh xuống, uy phong không ai bì nổi!
Tuy nhiên, Diệp Khôn hiện tại đã không phải là Diệp Khôn lúc trước!
Lúc trường kiếm của nam tử mặt lạnh đánh tới đỉnh đầu, Diệp Khôn bỗng nhiên hành động. Hai chân hắn đạp mạnh lên mặt đất, cơ thể giãn ra nhảy lên không trung, linh khí quanh người hội tụ vào song chưởng. Dưới tác dụng của Ngự Thú Tâm Kinh, song chưởng của hắn bùng lên hai ngọn hỏa diễm nhìn như thật. Bỗng, hắn giơ hai tay lên cao, một đôi trảo lửa lớn sáng lên trong đêm nhìn chói mắt như sao băng, hai trảo hướng lên không trung nghênh đón đạo kiếm quang!
"Hỏa Hồ... Phác Sát!"
Cùng với một tiếng thét chói tai, hỏa diễm cùng kiếm quang chạm vào nhau trên không trung. Nhưng lần này kiếm quang lại không phá được hỏa diễm, hai cái trảo lửa mạnh mẽ bóp nát kiếm quang.
"Ken két!"
Một âm thanh lanh lảnh vang lên, trong ánh mắt kinh hãi của nam tử mặt lạnh, trường kiếm làm bằng Tinh Thiết Trúc trong tay hắn bỗng vang lên tiếng vỡ vụn. Chợt, song chưởng rực rỡ có máu tươi và hỏa diễm lẫn lộn của Diệp Khôn đã đánh một cái thật mạnh lên ngực nam tử mặt lạnh!
"Oanh!"
Một tiếng động thật lớn vang lên cùng với thanh âm xương cốt vỡ vụn. Thân thể nam tử mặt lạnh giống như diều đứt dây bay ngược về phía sau, cơ thể đập mạnh lên một bụi Tinh Thiết Trúc. Thân thể giống như một cái bao tải rách nặng nề rơi xuống đất .
Mà phía bên kia, Diệp Khôn cũng co quắp nằm trên mặt đất, hắn đưa tay lau đi vết máu trên khóe miệng, sau đó không khỏi cười khổ một tiếng.
Sự hung hiểm của trận chiến này thật sự vượt qua dự liệu của Diệp Khôn. Hiện tại kinh mạch của hắn đã trống rỗng, linh khí bên trong không còn lại chút nào, trong bụng lại xuất hiện cảm giác bồn chồn phát ra từng tiếng "cô cô". Nhưng hiện giờ hắn dù có muốn đưa tay xuống hông lấy linh dược thì cũng không còn khí lực để cử động.
Diệp Khôn cảm thấy chính mình cũng có chút may mắn vì lúc đầu đã đem toàn bộ đám thủ hạ của nam tử mặt lạnh giết chết. Bằng không, cho dù người đứng trước mặt hắn lúc này là người bình thường thì hắn cũng không có năng lực phản kháng.
Đúng lúc này, một loạt các âm thanh ầm ỹ bỗng nhiên vang lên. Diệp Khôn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy vài điểm ánh lửa đang từ phía xa nhanh chóng tiến về hướng này.
Trận chiến đấu vừa rồi gây nên tiếng động quá lớn, hiển nhiên đã kinh động đến tu sĩ Diệp gia. Vừa nghĩ tới điều này, Diệp Khôn không khỏi thở phào nhẹ nhõm, hai mắt hắn nhắm lại, trực tiếp ngất đi.....
Đây là một khoảng hư không vô tận, xung quanh dầy đặc sương mù màu đen, không gió, không tiếng động, yên lặng như một vùng đất chết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!