Chương 21: Ngoại Địch Xâm Nhập.

Khoảng cách giữa Diệp Khôn và nơi truyền đến mùi máu tươi đã càng lúc càng gần. Bỗng, một hồi cãi vã đột nhiên vang lên.

"Ai bảo các ngươi làm như vậy? Không phải đại nhân đã căn dặn là không được gây phiền toái hay sao!" Một giọng nói chững chạc, thành thục của một nam tử trung niên vang lên. Tuy nhiên, bên trong giọng nói rõ ràng còn mang theo một chút trách móc.

Nam tử trung niên vừa dứt lời, giọng nói phản bác của một người trẻ tuổi cũng vang lên: "Chúng ta cũng đâu còn cách nào khác, ai ngờ nơi đây lại xuất hiện một bầy sói cơ chứ!"

"Ta cũng không muốn nghe ngươi giải thích. Các ngươi giết nhiều sói như vậy, nếu như ngày mai bị thợ săn nơi này phát hiện ra thì làm sao?"

"Hừ, dù sao thì hiện giờ chúng ta cũng đang lẻn vào rừng Tinh Thiết Trúc. Ngày mai chúng ta đã rời đi, phát hiện thì phát hiện chứ sao."

"Đồ khốn! Nếu như bứt dây động rừng kinh động đến Diệp gia thì trách nhiệm này ai chịu, ngươi chịu sao? !"

Nghe hai câu trước thì không sao, nhưng khi nghe đến hai câu sau thì cả người Diệp Khôn liền cứng đờ!

Lẻn vào? Rừng Tinh Thiết Trúc? Kinh động đến Diệp gia?

Đám người này là ai?

Ý định giết người chợt hiện lên rồi biến mất trong mắt Diệp Khôn. Hắn dùng tay mò lên một ít bùn đất rồi bôi hết lên mặt, che đậy mùi vị trên cơ thể.

Diệp Khôn đã ở trong Phong Tuyệt sơn mạch hai tháng trời nên việc ẩn thân đối với hắn đã rất quen thuộc. Ngay cả đám yêu thú có ngũ giác nhạy cảm bên trong Phong Tuyệt sơn mạch cũng không phát hiện được thì nói gì đến những người này.

Rất nhanh, Diệp Khôn khẽ vạch đám cỏ trước mặt sang hai bên, một nhóm bảy người liền xuất hiện trong tầm mắt của hắn.

Dưới chân những người này là hơn ba mươi cái xác sói!

Khá lắm, những người này sợ rằng đều là Tiên Thiên tu sĩ!

Bọn họ đều là tu sĩ cùng một quốc gia?

Hai mắt Diệp Khôn khẽ nheo lại. Những kẻ xuất hiện ở nơi này chỉ có thể là tu sĩ của hai mươi quốc gia vùng Nam bộ. Về phần đế quốc Vân Cảnh, Diệp Khôn không tin cái đế quốc khổng lồ đó không dám làm gì Diệp gia.

Chẳng qua, bảy người này rõ ràng đang che dấu thân phận. Tất cả đều mặc một bộ đồ thợ săn bình thường, bọn họ hiển nhiên là có ý muốn lẻn vào.

Chỉ là, mục tiêu của bọn họ là gì?

Diệp Khôn chợt nghĩ tới túi linh thạch trên người mình, trong lòng hắn lập tức trở nên hoảng sợ. Chẳng lẽ tin tức về linh thạch đã bị lộ ra ngoài?

Hay cũng có thể là những người này chỉ vì rừng Tinh Thiết Trúc mà đến?

Trong toàn bộ nước Vạn Trúc, cái đáng giá nhất chính là một biển rừng Tinh Thiết Trúc. Chẳng qua chỉ là, vật này vốn là vật mà đế quốc Vân Cảnh coi trọng. Cho dù là cướp đoạt thì sản lượng hàng năm đều đã nộp lên trên, cộng thêm Diệp gia có ba gã tu sĩ Trúc Cơ tọa trấn, hai mươi quốc gia vùng Nam bộ muốn mạnh mẽ cướp đoạt thì cũng đâu có ý nghĩa gì.

Tuy nhiên, mọi việc trên đời này đều có ngoại lệ. Có lẽ bọn người kia thật sự coi trọng cái khu rừng Tinh Thiết Trúc này cũng không chừng.

Diệp Khôn sờ sờ cằm, tạm thời quyết định án binh bất động. Dù sao, từ những đoạn hội thoại mà bọn họ nói với nhau, hắn có thể biết được bọn họ cũng không phải chỉ có một đội tu sĩ này, ít nhất thì vị "Đại nhân" trong miệng bọn họ đã tới nước Vạn Trúc!

Trong lúc Diệp Khôn đang suy tư, bảy người kia cũng đã ngừng cãi vã, mỗi tên đều cúi người xuống đào huyệt. Một lúc sau, toàn bộ thi thể của bầy sói đã được chôn xuống đất. Chẳng qua, mùi máu tươi nồng đậm quanh đây cũng không bớt đi chút nào.

"Ài, nói như vậy thì chậm nhất là ba ngày nước Vạn Trúc sẽ phát hiện ra sự khác thường ở nơi này." Giọng nói trầm ồn ban đầu của tên nam tử trung niên bỗng cất lên một tiếng thở dài. Chợt, hắn ngẩng đầu lên nhìn. Chỉ thấy một con chim nhỏ to chừng một bàn tay đang vẫy cánh bay đến nơi này.

Con chim nhỏ đậu lên cánh tay của nam tử trung niên, bên trên cái móng vuốt nho nhỏ đang kẹp một tấm mật thư.

Nam tử trung niên đem mật thư gỡ xuống, liếc một cái rồi ngẩng đầu nói: "Đại nhân đưa tin tới, đi thôi!" Nói xong, hắn liền dẫn đầu nhóm người chạy về hướng thành Trúc Hải.

"Dạ!"

Sáu người kia đáp lại một tiếng, vội vàng đuổi theo phía sau.

Mấy người vừa mới bước đi, một đạo kiếm quang bỗng nhiên xuất hiện, trực tiếp chém về chỗ Diệp Khôn đang ẩn thân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!