Sau khi đóng cửa phòng, Diệp Khôn liền ngửa đầu nằm xuống giường. Trong khoảng thời gian trước, hắn hầu như đêm nào cũng phải nằm trên cỏ hoặc dựa mình vào mấy tảng đá mà ngủ, lâu rồi mới lại có cảm giác nằm trên chăn ấm nệm êm, nhất thời có chút không quen nên chưa ngủ được.
Hắn ngồi dậy, móc từ trong ngực ra túi linh thạch nho nhỏ kia, sau đó lấy ra một viên linh thạch cầm ở trong lòng bàn tay.
Một luồng linh khí nồng đậm từ lòng bàn tay chui vào trong cơ thể. Diệp Khôn chỉ cảm thấy toàn thân thoải mái vô cùng, hắn vuốt vuốt linh thạch, trong mắt hiện lên vẻ suy tư.
Vạn Trúc quốc cũng không giàu có gì, ở trong hai mươi quốc gia vùng Nam bộ cũng có thể coi là một trong những quốc gia nghèo nàn nhất. Trong nước, cũng chỉ có Tinh Thiết Trúc là còn có chút quý giá, nhưng hàng năm đều phải trở thành cống phẩm nộp lên Vân Cảnh đế quốc. Diệp gia là vương thất của Vạn Trúc Quốc, tự nhiên cũng không giàu có chút nào.
Bằng không, đệ tử trẻ tuổi có thiên phú như hắn sao lại phải chịu cái cảnh thiếu thốn tài nguyên như vậy.
Trong hoàn cảnh này, Diệp Nam Thiên lại trực tiếp đưa cho hắn hơn hai mươi khối linh thạch để hắn tu luyện, điều này thật sự có chút hơi bất thường!
Hơn nữa, ban nãy Diệp Nam Thiên có dặn dò mấy câu, lấy tâm cơ của hắn tự nhiên có thể suy đoán ra một ít bí mật – rất có thể Diệp gia đã phát hiện được một quặng mỏ linh thạch!
Nếu quả thật như vậy, việc Diệp Nam Thiên cẩn thận dặn dò cũng có thể hiểu được. Dù sao, trong toàn bộ hai mươi quốc gia Nam bộ, quặng mỏ linh thạch cũng vô cùng thưa thớt. Nghe nói khoảng hai ba trăm năm trước, Thiên Kình quốc ở phía Bắc đã từng ở bên trong Phong Tuyệt sơn mạch tìm được một cái quặng mỏ linh thạch nhỏ. Mà cũng chỉ bằng cái quặng mỏ đó, Thiên Kình quốc đã vọt lên trở thành quốc gia cường đại nhất trong hai mươi quốc gia vùng Nam bộ.
Quặng mỏ này cũng là quặng mỏ linh thạch duy nhất tồn tại trong lịch sử hai mươi quốc gia!
Có thể nói, nếu tin tức Diệp gia phát hiện ra quặng mỏ linh thạch được truyền ra bên ngoài thì tuyệt đối sẽ làm chấn động hai mươi quốc gia Nam bộ!
Mà theo sau đó chính là họa diệt quốc đối với Vạn Trúc quốc!
Thất phu vô tội nhưng mang ngọc thì có tội!
Nghĩ đến điểm này, trong lòng Diệp Khôn không khỏi dâng lên một nỗi nguy cơ trùng trùng.
Hắn nắm chặt hai đấm, lẩm bẩm tự nói: "Trên đời này làm gì có bức tường nào không lọt gió cơ chứ. Nếu Diệp gia thật sự phát hiện linh mạch thì chính bản thân mình càng phải trở nên cường đại hơn. Cũng chỉ có như vậy, mình mới có thể bảo vệ được cha mẹ, bảo vệ được Diệp gia!"
Đem linh thạch bỏ vào hầu bao, Diệp Khôn lấy ra một gốc Khổng Tước Thảo trực tiếp ăn vào, bổ sung thêm năng lượng cho cái bụng đang đói, lúc này hắn mới lăn ra giường ngủ thật say.
…
Ngày thứ hai, khi trời còn chưa sáng, Diệp Khôn đã dậy khỏi giường, ăn một chút điểm tâm rồi hướng Tàng Thư Các của Diệp gia rảo bước tới.
Dọc theo đường đi, thỉnh thoảng có vài đệ tử Diệp gia hướng hắn chào hỏi. Những người trước kia giễu cợt hắn hiện giờ lại giơ bộ mặt cười cười nịnh nọt với hắn, khiến cho Diệp Khôn cảm nhận được một chút tình người ấm lạnh. Nếu là hôm qua thì hắn còn có thể đối đáp đôi chút, nhưng hiện tại đầu óc của hắn đang nghĩ đến Ngự Thú Tâm Kinh nên chỉ tùy tiện chào hỏi qua vài cái rồi vội vàng rời đi. Về phần có hay không khiến ấy người kia nghĩ hắn tự cao tự đại, bản thân hắn cũng chẳng để ý nhiều.
Thế giới này chính là như vậy, người có thực lực mạnh tự nhiên sẽ có người đến a dua nịnh bợ, khi hắn mười ba tuổi đã hiểu được đạo lý này.
Tàng Thư Các nằm ở phía Tây nội viện. Nơi đây cũng chính là khu vực trung tâm của Diệp gia, từ đường của Diệp gia, Tàng Thư Các và vài nơi trọng yếu khác cho nên được bảo vệ vô cùng nghiêm mật. Tuy không đến mức ba bước một trạm gác, năm bước một tốp tuần tra nhưng bên trong bóng tối cũng có không ít thủ vệ bí mật.
Nhưng trải qua vụ náo loạn lớn ngày hôm qua, đại danh của Diệp Khôn cũng đã lan khắp toàn bộ Diệp gia, cho nên những ánh mắt kia chỉ dừng lại trên người hắn một lúc rồi biến mất. Theo con đường nhỏ lát bằng đá, trong chốc lát hắn đã đi tới Tàng Thư Các.
Nói ra thì đây cũng không phải lần đầu tiên hắn đến nơi này, tầng một Tàng Thư Các đối với Diệp gia đệ tử hoàn toàn không có gì gọi là ngăn cấm. Nhưng hiện giờ đang còn sớm, nơi này chỉ có vài tên đệ tử phụ trách quét dọn đang bận rộn làm việc, trông thấy Diệp Khôn tiến vào thì đều vội vàng thi lễ.
Diệp Khôn gật đầu đáp lễ, cũng không nán lại ở tầng thứ nhất. Nơi này phần lớn đều là một ít võ học được đơn giản hóa ra từ chiến kỹ hoặc tư liệu về lịch sử, đại khái như nói về lịch sử Diệp gia cùng một số tranh ảnh về các loài yêu thú ở trong Phong Tuyệt sơn mạch. Mấy thứ này thì hắn đã sớm xem qua từ lâu, mục đích của hắn lần này chính là Ngự Thú Tâm Kinh.
Cửa cầu thang từ tầng một lên tầng hai Tàng Thư Các có hai gã đệ tử Diệp gia đứng trông coi. Sau khi Diệp Khôn lấy ra lệnh bài, bọn họ lập tức dùng vẻ mặt ôn hòa nhường lối cho hắn.
Đây cũng chính là lần đầu tiên Diệp Khôn tiến vào tầng hai của Tàng Thư Các.
Tuy tầng hai có diện tích rất rộng, nhưng từng dãy giá sách bằng gỗ phía trên đều vẫn đang để trống. Diệp gia mặc dù là vương thất của Vạn Trúc quốc nhưng chiến kỹ cùng bí tịch lại có rất ít.
Diệp Khôn tiện tay mở mấy quyển ra xem, phát hiên nơi này phần lớn đều là nhất phẩm chiến kỹ. Hỏa Hồ chiến kỹ rõ ràng cũng được liệt vào trong nhóm này, ngoài ra còn có Lang Trảo Thủ, Thanh Xà Triền Thủ, Ưng Trảo Công... Bên trong có không ít nhất phẩm chiến kỹ, thậm chí còn có Ngũ Hành chiến kỹ cùng Khí chiến kỹ cũng ở trong số này.
Nếu là trước kia, Diệp Khôn chắc chắn sẽ nhìn hoa hết cả mắt, nhưng hiện tại Diệp Khôn đã không còn nhiều hứng thú với mấy thứ này cho lắm. Tuy rằng nơi này có nhiều chiến kỹ hữu dụng với hắn nhưng đối với chiến kỹ lại là quý tinh bất quý đa, đem một đống chiến kỹ tu luyện còn không bằng tự mình chú tâm nghiên cứu Tàn Lang Khiếu Nguyệt Quyết. Nếu có thể đem Tàn Lang Khiếu Nguyệt Quyết tăng lên giai đoạn Thú Ý thì thực lực của hắn sẽ tăng lên rõ rệt.
Vừa nghĩ đến đây, Diệp Khôn liền chuẩn bị động thân, khẽ nhích người đi đến tầng thứ ba. Bỗng nhiên, ánh mắt của hắn rơi vào một quyển sách được bọc một lớp da dầy bên ngoài, tò mò rút ra, nhìn kỹ thì nhất thời hơi nhíu máy:
"Luyện Khí Quyết?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!