Chương 16: Tộc Trưởng Triệu Kiến.

Một canh giờ sau, Diệp Khôn tạm ngừng nói chuyện về bản thân, quay sang nhìn cha hắn. Lúc này Diệp Kiếm Hải đã ngủ say, trên mặt còn mang theo vẻ tươi cười, dường như đang mơ thấy cảnh đứa con trai của mình trở nên rất khí phách.

Diệp Khôn cùng mẹ nhìn nhau, rồi cẩn thận kéo lại chăn cho cha hắn. Sau đó, hắn móc từ trong hầu bao ra một gốc nhất phẩm linh dược Kim Linh Cô đưa ẹ.

"Mẹ, cha hiện giờ thân thể suy nhược, việc cần nhất chính là tẩm bổ. Đây là một gốc nhất phẩm linh dược. Tuy rằng không thể trực tiếp để cho cha sử dụng nhưng nếu mỗi ngày ột ít vào canh gà, sau đó cho cha uống thì cũng có thể hấp thụ được không ít dược tính, có tác dụng bổ sung khí huyết. Mẹ mỗi ngày cũng nên uống một ít, con thấy mẹ thường xuyên ho khan, cũng có biểu hiện của thân thể suy yếu đó." Nhận lấy Kim Linh Cô từ con trai, Triệu Khả Hinh không khỏi có chút do dự.

Hiểu được sự băn khoăn của mẹ, Diệp Khôn mỉm cười : "Mẹ yên tâm, con bây giờ đã tấn cấp Tiên Thiên đệ lục tầng, chính là thiên tài của gia tộc, cái gì không có đều được ban cho. Hơn nữa, lần này con ở trong Phong Tuyết Sơn Mạch cũng hái được không ít thảo dược, cũng đủ dùng để tu luyện một năm rồi."

Nghe con nói vậy, lại nhìn tình hình bây giờ của chồng, Triệu Khả Hinh cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.

Diệp Khôn thở phào nhẹ nhõm. Tuy nhiên, trong lòng hắn cũng rất rõ ràng. Tuy Kim Linh Cô đã giao ẹ, nhưng chỉ sợ mẹ sẽ dành hết cho cha dùng, chính bản thân mình sẽ không nỡ đem sử dụng. Xem ra, còn phải tìm một thị nữ biết nghe lời, mỗi ngày trộn vào thức ăn của mẹ ít linh thảo linh dược mới được.

Những gốc nhất phẩm linh dược này tuy rằng trân quý, nhưng đối với Diệp Khôn mà nói thì sức khỏe của cha mẹ là quan trọng nhất.

Đúng vào lúc này, Diệp Khôn bỗng nghe thấy bên ngoài cửa vang lên một loạt âm thanh ồn ào. Hắn dùng ánh mắt yên tâm nhìn mẹ, sau đó đứng dậy chậm rãi đi ra khỏi phòng.

Sau khi ra khỏi phòng, Diệp Khôn liếc một cái đã thấy trong sân chất đầy gia cụ, vàng bạc cùng với các hộp thảo dược thì không khỏi thấy hơi bất ngờ. Lại thấy lão già họ Cố cùng sáu người thị nữ đứng bên cạnh thì càng cau mày.

Lúc này, lão giả họ Cố đang cùng một người hầu thấp giọng trao đổi, vừa nhìn thấy Diệp Khôn thì hắn liền mang vẻ mặt tươi cười tiến lên tiếp đón.

"Diệp Khôn thiếu gia, số gia cụ vàng bạc này chính là do gia tộc ban thưởng. Kiểu cách ban thưởng cùng với lúc Diệp Ưng thiếu gia mười sáu tuổi tiến giai Tiên Thiên đệ lục tầng cũng không khác là mấy. Còn những thị nữ này là do lão phu thấy trong nhà thiếu gia không có người hầu nên mang bọn họ đến. Bọn họ đều là nữ tử của Vạn Trúc quốc, hơn nữa đã được trải qua huấn luyện nên đều rất là nhu thuận và lanh lợi.

Diệp Khôn thiếu gia cứ việc yên tâm, chuyện giống như mụ già họ Phùng kia từ nay sẽ không xảy ra nữa. Còn nữa, chồng và đứa con của ả đã đang bị bắt, trong nhà lại phát hiện rất nhiều vật mà quý phủ mất đi, tang chứng vật chứng đã tìm được đầy đủ rồi." Nghe xong một tràng a dua nịnh nọt của lão già họ Cố, Diệp Khôn nhất thời ngẩn cả người. Phải biết rằng, trước lúc hắn đi vào phòng, lão già họ Cố này rõ ràng là đang nén tức giận lại trong lòng. Nhưng không nghĩ tới, chưa đầy một canh giờ, vẻ mặt lão lại quay ngoắt một trăm tám mươi độ.

Xảy ra chuyện gì vậy? !

Trong đầu Diệp Khôn đầy mờ mịt, còn Lão Cố thì trong lòng hết sức rõ ràng. Mới vừa rồi, hắn phái người hầu trên đi trên đường gặp Diệp Quyền đã được thông báo một việc. Vốn tưởng rằng Diệp Quyền sẽ mượn cơ hội gây khó dễ, nhưng lại không nghĩ tới Diệp Quyền lại hạ lênh soát nhà thím Phùng. Trải qua việc này, lão Cố sao có thể không nhìn ra được Diệp Khôn đã được Diệp gia đối đãi như thiên tài rồi.

Sau đó, lại có một gã người hầu đến báo tin tộc trưởng Diệp gia

- Diệp Nam Thiên gọi Diệp Khôn tới gặp mặt. Hết thảy mọi việc xảy ra đã làm cho lão già họ Cố hoàn toàn hiểu được, chuyện Diệp Khôn quật khỏi thật sự không ngăn được nữa rồi! Tuy bây giờ trên đầu Diệp Khôn còn có Diệp Ưng áp chế, nhưng hiện tại Diệp Khôn mới chỉ mười sáu tuổi, ai biết được sau này hắn sẽ có thành tựu thế nào?

Lão Cố đã sống lâu thành tinh liền có quyết định thật nhanh. Không những đem nhà thím Phùng niêm phong lại mà còn đem toàn bộ đồ đạc mấy năm nay ả lừa gạt được trả lại. Tiếp đó sai người đem sáu người thị nữ đã được huấn luyện tốt mang tới, tất cả chỉ để lấy lòng Diệp Khôn mà thôi. Đó chính là nguyên nhân khiến lão quay ngoắt một trăm tám mươi độ.

Diệp Khôn rất nhanh lấy lại tinh thần, liếc mắt nhìn lão Cố một cái thật sâu, sau đó cười nói như trước: "Hiện giờ cha ta bệnh nặng, nhưng trong nhà lại không có gì, sợ lại phải làm phiền lão Cố rồi."

"Diệp Khôn thiếu gia nói gì vậy, người đâu, đem toàn bộ gia cụ chuyển vào trong nhà, sửa sang lại thật tốt cho ta". Lão Cố nghe vậy, tâm trí cũng nhẹ bớt đi phần nào, lại nhìn Diệp Khôn thì trong lòng không khỏi than thầm: "Tâm trí thế này, không trách Diệp Nhạn thiếu gia không bằng hắn. Chỉ sợ ngay cả Diệp Ưng thiếu gia lúc bằng tuổi hắn, kể cả thiên phú không thua kém Diệp Khôn nhưng lòng dạ thì còn xa mới bằng được… Tiền đồ vô lượng a".

Nghĩ vậy, lão Cố càng tỏ ra ân cần hơn: "Kiếm Hải đại nhân bệnh nặng ư? Vậy thì không ổn rồi, để lão phu báo cho đại phu trong tộc đến đây chữa trị ngay."

"Đa tạ lão Cố…" Diệp Khôn chắp tay, khách khí nói.

"Khách khí khách khí, Diệp Khôn thiếu gia, mới vừa rồi tộc trưởng phái người đến báo, nói là mời Diệp Khôn thiếu gia đến gặp mặt."

"Đại bá?" Diệp Khôn trong lòng rùng mình, lúc này mới chắp tay nói: "Chuyện nơi này làm phiền lão Cố rồi. Đúng rồi, lần trước ta vào Phong Tuyệt sơn mạch hái được một ít linh dược, đây là một gốc Lệnh Tiễn Thảo mong rằng lão Cố nhận lấy. Sự tình trong nhà sau này, mong lão Cố để tâm nhiều hơn một chút." Diệp Khôn móc từ trong hầu bao ra một gốc dược thảo giống như lệnh tiễn.

Đây chính là nhất phẩm linh dược, nếu là để cho cha mẹ dùng thì không sao, nhưng đem ra tặng cho người ngoài thì dĩ nhiên làm cho hắn vô cùng đau lòng.

Nhưng lòng lòng Diệp Khôn rõ ràng, lão Cố chính là nội viện tổng quản, quan hệ tốt với hắn sẽ mang lại cho cha mẹ hắn trợ giúp rất lớn.

Ban đầu lão Cố còn muốn từ chối, nhưng sau khi thấy Diệp Khôn xuất ra Lệnh Tiễn Thảo, ánh mắt lão Cố nhất thời sáng rực, nhìn chăm chú không rời gốc linh dược. Tu vi hiện tại của hắn đã bị đình trệ mười mấy năm, gốc Lệnh Tiễn Thảo này không chừng có thể giúp đỡ hắn đột phá bình cảnh Tiên Thiên đệ lục tầng. Tuy rằng việc tấn cấp lên Tiên Thiên đệ thất tầng cũng không thể làm cho địa vị hắn được tăng thêm, nhưng sau khi tấn cấp Luyện Tinh Cảnh thì nguyên tinh trong cơ thể sẽ hoàn toàn chuyển thành nguyên khí, cùng linh khí dung hợp, từ đó về sau tinh lực dồi dào. Hấp dẫn như vậy, hắn căn bản không thể nào cự tuyệt!

Hung hăng nuốt ngụm nước miếng, lão Cố cũng không nói nhiều nữa, đưa tay nhận lấy dược thảo, vỗ ngực nói: "Diệp Khôn thiếu gia yên tâm, sau này chuyện của thiếu gia chính là chuyện của lão phu, bình thường không có chuyện gì lão phu cũng sẽ thường xuyên đích thân đến đây xem xét."

Diệp Khôn nở nụ cười, có lời hứa hẹn này là đủ rồi. Hơn nữa, hắn tin tưởng, có "Năng lực tiêu hóa" thần kỳ này trợ giúp, thực lực của hắn tuyệt đối sẽ tăng lên nhanh chóng, địa vị sau này ở Diệp gia sẽ càng ngày càng cao, tự nhiên không sợ lão Cố hứa suông.

Chắp tay, Diệp Khôn trở về phòng đem chuyện Diệp Nam Thiên tìm hắn báo ẫu thân rồi rời khỏi phòng, hướng phía nam điện đi tới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!