Chương 14: Người Hầu Độc Ác

Nghe thấy giọng nói giận dữ này, Diệp Nhạn đang mang vẻ mặt điên cuồng đánh về phía Diệp Khôn bỗng cả người run lên, bước chân chợt dừng lại.

"Giọng nói này..." Hai mắt Diệp Khôn khẽ nheo lại, theo hướng giọng nói truyền đến nhìn lại. Chỉ thấy một gã nam tử trung niên thấp bé cường tráng, trên khuôn mặt hình chữ quốc mọc đầy râu quai nón, mặc một bộ trang phục màu xanh đại biểu cho cao tầng Diệp gia đang cùng mấy tên tùy tùng bước nhanh về hướng quảng trường.

Người này chính là cha của Diệp Ưng cùng Diệp Nhạn

- Diệp Quyền!

Đám người chợt tách ra, Diệp Quyền mang theo mấy tên tùy tùng bước tới. Dọc theo đường đi, đệ tử Diệp gia xung quanh đều vội vàng hành lễ.

"Còn không mau đi xuống!" Diệp Quyền lạnh lùng nhìn Diệp Nhạn đang đứng trên võ đài, hừ lạnh một tiếng nói.

"Vâng, thưa cha." Diệp Nhạn đâu còn chút bộ dáng điên cuồng giống như vừa nãy, lập tức nhảy xuống võ đài, đứng cúi đầu trước mặt Diệp Quyền.

Diệp Khôn đồng dạng nhún vai, hắn cũng không muốn ra tay ác độc. Lúc này hắn mới vung tay, ngọn hỏa diễm trên song chưởng lập tức biến mất, sau đó liền nhảy xuống võ đài, một lần nữa đem cái bọc dưới đất nhặt lên rồi gói lại chuẩn bị rời đi.

"Đợi một chút!" Diệp Khôn vừa mới quay người đi thì giọng nói của Diệp Quyền bỗng vang lên phía sau lưng. Đám đệ tử Diệp gia xung quanh đều vội vàng im lặng, mỗi người đều dùng ánh mắt thương hại nhìn Diệp Khôn. Trong suy nghĩ của bọn họ, Diệp Quyền dường như muốn thay con trai báo thù.

"Chuyện gì?" Diệp Khôn quay đầu lại, trên mặt không chút thay đổi.

Người khác đối với Diệp Quyền cung kính nhưng không có nghĩa hắn cũng phải làm như vậy. Dù sao thì Diệp Quyền chính là người đoạt đi chức vị của cha hắn!

"Hỗn láo!" Nhìn thái độ của Diệp Khôn, một lão già đứng phía sau Diệp Quyền chợt quát lên một tiếng, đang chuẩn bị ra tay dạy dỗ thì lại bị Diệp Quyền ngăn cản.

"Đại nhân..."

"Lão Cố, không cần phải vậy. Người trẻ tuổi, có chút ngạo khí cũng rất là bình thường." Khóe miệng Diệp Quyền khẽ nhếch lên, hai tay chắp sau lưng, từng bước đi về phía Diệp Khôn. Mấy năm qua nắm giữ quyền lớn về tài chính của Diệp gia, trên người Diệp Quyền tự nhiên sẽ sinh ra một uy thế nhất định. Nhưng uy thế này, đối với Diệp Khôn đã chứng kiến tận mắt "Hỏa Đề Phác Sát" của Hỏa Đề Hồ thì không đáng giá chút nào, hắn mang vẻ mặt thờ ơ nhìn Diệp Quyền.

Rất nhanh, thân thể thấp bé cường tráng của Diệp Quyền đã đến trước mặt Diệp Khôn, sau đó hai người lẳng lặng nhìn nhau.

Toàn bộ quảng trường luyện công đều hoàn toàn yên tĩnh, không ít người sợ hãi nhìn Diệp Khôn. Hiện tại, sự cường đại của Diệp Khôn đã ăn sâu vào trong lòng mọi người. Vô tình, đám người xung quanh đều đồng tình với địa vị ngày hôm nay của Diệp Khôn. Điệu bộ như vậy, không những không làm ọi người cảm thấy cao ngạo, mà ngược lại có không ít đệ tử Diệp gia đang âm thầm lo lắng cho Diệp Khôn.

Sau khi nhìn nhau một lúc, Diệp Quyền bỗng nhiên cười: "Hảo tiểu tử, rất có bản lĩnh!"

Lời này vừa nói ra, bầu không khí khẩn trương lúc trước đột nhiên biến mất. Diệp Khôn sửng sốt, hắn nhất thời có chút không hiểu được.

Diệp Quyền đưa tay vỗ vỗ bả vai Diệp Khôn, đối với chiếc áo rách rưới trên người hắn không chút để ý, trong mắt mang theo vẻ tán thưởng, nói: "Nói tiếp, ta cùng Kiếm Hải huynh cũng đã hơn một năm chưa gặp mặt rồi. Không nghĩ tới đứa con trai thứ hai của hắn cũng rất có tiền đồ a!"

Vừa nói, hắn vừa quay đầu lại hỏi: "Diệp Khôn tấn chức Tiên Thiên đệ lục tầng vẫn chưa báo danh ư?"

"Vâng, đại nhân." Lão già họ Cố ban nãy chuẩn bị dạy dỗ Diệp Khôn suy nghĩ một lát, sau đó trả lời: "Đệ tử trẻ tuổi trong tộc năm nay tấn chức Tiên Thiên đệ lục tầng tổng cộng có ba người, ngoại trừ người gần đây nhất là Diệp Nhạn công tử, thì chính là Diệp Khôn công tử ạ."

"Ừ..." Diệp Quyền gật đầu, căn dặn: "Nếu như đã tấn chức Tiên Thiên đệ lục tầng thì đãi ngộ lúc trước sẽ phải thay đổi rồi. Hãy dựa theo đãi ngộ cấp một đối với Tiên Thiên đệ lục tầng mà sắp xếp gia cụ cùng ban thưởng, mặt khác đi thông báo cho tộc trưởng... Mười sáu tuổi tấn cấp Tiên Thiên đệ lục tầng, Diệp gia rốt cục lại xuất hiện thêm một thiên tài..."

Sau khi lão già họ Cố lĩnh mệnh rời đi, lúc này Diệp Quyền mới tươi cười nhìn về đám đệ tử Diệp gia trên quảng trường, lớn tiếng dặn dò: "Tất cả đệ tử Diệp gia nghe đây, hãy cố gắng tu luyện thật tốt. Chỉ cần các ngươi có thực lực, Diệp gia sẽ không bao giờ bạc đãi các ngươi. Tốt lắm, mọi người tản đi nào!"

"Dạ!"

Đám đệ tử Diệp gia đứng xung quanh cùng lên tiếng hưởng ứng. Ánh mắt bọn họ nhìn Diệp Quyền đều trở nên vô cùng nồng nhiệt. Hiển nhiên, chuyện vừa xảy ra đã kích thích thật lớn đến tinh thần của tất cả đám đệ tử trẻ tuổi. Rất nhanh, mỗi người đều mau chóng tản đi, tự mình tiếp tục rèn luyện.

Nhìn mọi chuyện xảy ra, trong mắt Diệp Khôn hiện lên vẻ vừa nghĩ tới điều gì đó. Hắn nhìn Diệp Quyền một cái thật sâu, chắp tay nói: "Tiểu thúc, nếu như không có chuyện gì, cháu xin phép về trước."

"Ừ." Diệp Quyền mỉm cười gật đầu. Đợi cho Diệp Khôn rời đi, sắc mặt hắn lúc này mới trở nên âm trầm, quay đầu lại nhìn về phía Diệp Nhạn: "Còn ngây người ở đây làm gì, mau trở về nhà diện bích đi. Đồ khốn, tài nghệ không bằng người ta thì phải tiếp tục tu luyện, mang vẻ mặt đưa đám đứng đây làm gì!"

Nghe thấy phía sau thoáng truyền đến tiếng quát mắng, Diệp Khôn liền hít vào một hơi thật dài. Hết thảy mọi chuyện xảy ra hôm nay, đã khiến cho địa vị của hắn trong gia tộc hoàn toàn thay đổi. Tuy nhiên, hắn sẽ không vì vậy mà buông lỏng tu luyện!

Cho dù hiện tại hắn đã đạt đến đỉnh của Tiên Thiên đệ lục tầng, nhưng đệ nhất cao thủ trong đám đệ tử trẻ tuổi vẫn như cũ là Diệp Ưng. Mà mục tiêu của Diệp Khôn, cũng không chỉ đơn giản là đệ nhất cao thủ của Diệp gia thôi đâu!

Nắm chặt hai đấm, Diệp Khôn bước nhanh về phía ngoại viện. Sau khi đem da Hỏa Đề Hổ cất dưới đáy giường, tắm rửa sạch sẽ cùng thay một bộ đồ mới, Diệp Khôn lúc này mới rời khỏi nơi ở, sải bước đi tới nội viện của Diệp gia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!