Trên võ đài, sau khi đờ người ra một lúc, trong mắt Diệp Nhạn lại toát ra vẻ điên cuồng như trước.
"Chẳng trách, chẳng trách ngươi dám ứng chiến. Chẳng qua, kể cả là ngươi đã tấn cấp Tiên Thiên đệ lục tầng thì đã sao!"
Diệp Nhạn gầm lên một tiếng giận dữ từ đáy lòng, hắn không thể tin được mọi chuyện đang xảy ra trước mắt. Diệp Nhạn vốn tưởng rằng hôm nay mình có thể rửa sạch mọi sỉ nhục. Nhưng hắn lại không ngờ được rằng, mọi chuyện lại biến thành cục diện như vậy.
Hắn không cam lòng cười lên một tiếng điên cuồng, linh khí từ người tuôn ra dữ dội!
Trong lòng bàn tay Diệp Nhạn, đầu sói màu xanh càng trở nên hung dữ, giống như hóa thành một con sói hung ác muốn xông ra tiêu diệt hết thảy mọi thứ.
"Lang Giảo Thức!"
Hắn quát khẽ một tiếng rồi lại hướng Diệp Khôn xông tới, hai tay lần lượt biến hóa thành một cái đầu sói hung tợn cắn tới Diệp Khôn.
"Không tốt!"
Diệp Nguyệt vốn đang ngẩn người nhưng trông thấy vậy liền giật mình, theo bản năng muốn tiến lên phía trước ngăn cản. Dù sao Tàn Lang Khiếu Nguyệt Quyết chính là chiến kỹ tam phẩm của gia tộc, uy lực của nó Diệp Nguyệt biết được rõ ràng. Cho dù Diệp Khôn đã đạt được Tiên Thiên đệ lục tầng thì cũng không phải là đối thủ của một kích trong Tàn Lang Khiếu Nguyệt Quyết mà Diệp Nhạn thi triển.
Hơn nữa, Diệp Khôn cũng không có tu luyện "Ngự Thú Tâm Kinh". Bất luận về tu vi, thân thể hay thực lực chân chính đều có phần thua kém so với Diệp Nhạn.
Lúc này, trên võ đài, Diệp Khôn vẫn bình tĩnh đối mặt với thế công kích điên cuồng của Diệp Nhạn. Hắn vẫn duy trì tư thế như cũ, tai trái gác ở sau lưng, tai phải chầm chậm vươn ra.
"Hắn định dùng một tay này để đối kháng sao? Tên này bị điên rồi!" Dưới võ đài, Diệp Niên hốt hoảng kêu lên.
"Hắn chết chắc rồi, khẳng định tiểu tử này tu luyện Hỏa Hồ chiến kỹ. Cho dù hắn có tu vi Tiên Thiên đệ lục tầng cũng không thể so sánh được với Tàn Lang Khiếu Nguyệt quyết của Diệp Nhạn!" Diệp Bình cũng thấp giọng nói, hắn nhìn Diệp Khôn với vẻ đầy ghen tỵ, chỉ hận một chưởng kia của Diệp Nhạn không thể đem Diệp Khôn đánh trọng thương.
"Chết chắc?" Diệp Khôn mỉm cười.
Chiến kỹ chuẩn tam phẩm đúng là rất mạnh, nhưng mấu chốt vẫn phải dựa vào người thi triển ra nó. Một kích của Diệp Nhạn nhìn qua vô cùng mạnh mẽ, nhưng Diệp Khôn chỉ cần liếc qua cũng biết đối phương chỉ mới nắm giữ được một chút bề ngoài của Tàn Lang Khiếu Nguyệt quyết mà thôi, ngay cả giai đoạn "Hình Thú" cũng chưa đạt được.
Đối mặt với đối thủ ngu ngốc như vậy, dùng một tay là quá đủ rồi.
Hít sâu một hơi, trên người Diệp Khôn chợt xuất hiện một luồng lực lượng vô hình, linh quang màu đỏ trên tay cũng điên cuồng toát ra. Linh khí màu hồng dần dần hóa thành một ngọn hỏa diễm giống như thật, quấn quanh bàn tay phải của hắn.
Chợt, hắn ngẩng đầu, đối mặt với Lang Giảo Thức có vẻ kinh khủng của Diệp Nhạn, tay phải vung mạnh lên!
"Hỏa Hồ Câu Trảo"
Một kích nhìn như nhẹ nhàng từ tay hắn phát ra đâm thẳng vào hai tay Diệp Nhạn.
"Oanh!"
Một tiếng nổ truyền đến, tiếng gió gào thét thổi xuống dưới đài làm ọi người đang quan sát nheo hết mắt lại. Nhưng ngay lúc này, một bóng người nhanh chóng bắn ngược trở lại, rơi thật mạnh xuống bên cạnh võ đài.
Bóng người ấy chính là Diệp Nhạn.
Lúc này, vẻ mặt Diệp Nhạn đâu còn chút gì gọi là kiêu ngạo nữa. Khóe miệng hắn chảy ra một vệt máu, muốn chống tay đứng lên nhưng hai tay đã trở nên mềm nhũn lại khiến hắn ngã nhào ra đất thêm lần nữa.
Thắng bại đã phân!
Xung quanh võ đài hoàn toàn yên tĩnh, dường như sau khi chứng kiến một cái va chạm kịch liệt này, mọi người vẫn chưa kịp khôi phục lại tinh thần.
Bên cạnh đám người, Diệp Nguyệt ngơ ngắc nhìn Diệp Khôn đang đứng ngạo nghễ trên võ đài.
Dường như không thể tin đây là sự thực, nàng lấy hai tay dụi dụi mắt mình.
Diệp Khôn vừa mới thể hiện… Thú Ý? !
Thân thể mềm mại của nàng run lên nhè nhẹ, nàng khẳng định mình không có nhìn lầm!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!