Diệp Khôn sảng khoái ứng chiến như vậy, ngược lại khiến cho Diệp Nhạn ngẩn cả người.
Đám đệ tử Diệp gia đứng xung quanh ồ hết cả lên!
Không ai nghĩ rằng Diệp Khôn lại có thể dễ dàng đáp ứng như vậy!
Mọi người trong tộc đều biết Diệp Nhạn đã tấn cấp Tiên Thiên đệ lục tầng, còn về phần Diệp Khôn thì cũng chỉ có tu vi Kiện Cốt Cảnh mà thôi!
Chẳng lẽ hắn đột phá lên tầng cao hơn?
Không ít người ở đây đều nghĩ đến điều đó. Nhưng, cho dù đột phá thì làm sao, Tiên Thiên đệ lục tầng chính là một đường ranh giới. Cho dù mấy tầng trước có mạnh hơn nữa thì vẫn chỉ là thân thể phàm nhân. Cũng chỉ khi nào tấn cấp lên Thông kinh Cảnh thì mới có thể hấp thu linh khí ình sử dụng. Riêng về điểm này thì ngay cả Tiên Thiên đệ ngũ tầng Thần Lực Cảnh cũng không thể nào thắng được!
Chứ chưa nói đến việc sau khi tấn cấp Thông Kinh Cảnh, tu sĩ có thể bắt đầu tu luyện chiến kỹ. Mà uy lực của chiến kỹ thì không phải mấy loại võ học thô lậu được đơn giản hóa từ chiến kỹ ra có thể so sánh được.
Chẳng lẽ tên Diệp Khôn này chưa biết Diệp Nhạn đã tấn cấp Tiên Thiên đệ lục tầng Thông Kinh Cảnh hay là đầu óc của hắn xảy ra vấn đề?
"Hừ, phô trương thanh thế!" Diệp Bình kỳ quái nói: "Tộc đệ vẫn còn quá nhân từ. Cái gì mà một trận chiến không cần biết thắng bại sẽ xóa bỏ mọi ân oán. Chỉ sợ tiểu tử này cũng đang mong được như vậy a."
Hóa ra là vậy!
Không ít đệ tử Diệp gia đều tỏ ra vẻ chợt hiểu, ánh mắt nhìn về hướng Diệp Khôn tràn đầy sự khinh thường.
Cố làm ra vẻ đáng thương đây mà!
Thì ra tiểu tử này cố tình muốn Diệp Nhạn đánh một trận rồi coi như mọi chuyện kết thúc, chấm dứt mọi ân oán a.
Chuyện Diệp Ưng được thừa kế gia tộc đã là chuyện sớm hay muộn. Mà Diệp Nhạn cũng đã tấn cấp Tiên Thiên đệ lục tầng, địa vị sau này trong gia tộc tự nhiên sẽ càng ngày càng cao. Đắc tội với một người như vậy, rõ ràng là tự chuốc lấy phiền toái. Trước kia Diệp Khôn có ca ca là Diệp Kiền che chở, bây giờ Diệp Kiền đã chết, cho dù gia tộc có nể tình chiếu cố Diệp Khôn đi nữa thì sau mười năm, hai mươi năm sẽ như thế nào?
"Ha ha, ta còn chưa rõ vì cái gì mà hắn lại có một bộ dáng bình tĩnh như thế, hóa ra là có suy nghĩ này!"
"Hừ, đừng có giả bộ, giả bộ sẽ bị sét đánh đấy. Diệp Nhạn tộc huynh, huynh nhất định phải ra tay thật mạnh, đánh cho tên này ít nhất cũng phải nằm trên giường dăm bữa nửa tháng a."
Tình thế trong chớp mắt đã đổi chiều, từng tiếng quát mắng liên tiếp vang lên. Diệp Nhạn nghe vậy thì như mở cờ trong bụng, dùng ánh mắt tán thưởng nhìn qua phía Diệp Bình.
"Đi thôi Diệp Khôn tộc đệ, người trong gia tộc muốn luận võ thì phải đến võ đài."
Nói xong, hắn liền dẫn mọi người tới võ đài đặt ở giữa quảng trường.
Diệp Khôn mỉm cười, đối với những tiếng quát mắng thì mắt điếc tai ngơ, chậm rãi đi tới võ đài.
Võ đài đặt ở giữa quảng trường, ột trượng, mỗi bên dài rộng hai mươi trượng, là nơi dành cho đệ tử trong tộc tỷ võ tranh tài. Mấy năm trước, cũng ngay tại nơi này, Diệp khôn đã dựa vào sự linh hoạt của thân pháp Linh Hồ Đạp Tuyết đánh bại Diệp Nhạn lớn hơn hắn bốn tuổi, khiến cho Diệp Nhạn trở thành trò cười cho đám đệ tử trong tộc.
Lúc này, Diệp Nhạn chỉ cảm thấy trong lòng dâng lên một nỗi căm hận muốn biến tất cả thành hư vô. Hắn hét lớn một tiếng, tung người nhảy lên, linh khí màu xanh nhạt bao quanh toàn thân, đạp chân một cái trên không trung, liền vững vàng đứng ở trung tâm võ đài.
Hắn quay đầu lại, nhìn về Diệp Khôn bên dưới: "Tộc đệ, mời!"
Diệp Khôn cười cười, đưa tay ném bao da hổ trên vai xuống đất rồi sau đó tung người nhảy lên. Hắn cũng không vận dụng linh khí mà vẫn vững vàng đứng trên võ đài.
Chẳng qua, hai người so sánh với nhau thì Diệp Khôn dĩ nhiên rất tầm thường. Đám đệ tử Diệp gia trên quảng trường ngay từ đầu đã không có ai tin tưởng Diệp Khôn có thể chiến thắng Diệp Nhạn!
Mà dọc theo quảng trường, Diệp Viễn trơ mắt nhìn Diệp Khôn nhảy lên võ đài thì hung hăng dậm chân một cái, bước nhanh về hướng nội viện Diệp gia.
Ngay lúc Diệp Khôn trở về, Diệp Viễn đã có mặt trên quảng trường rồi. Tuy hắn chỉ nhìn một cái là nhận ra Diệp Khôn nhưng lại không dám kêu to, sợ mọi người biết được. Dù sao, trong khoảng thời gian này, ai ai cũng biết chuyện Diệp Nhạn luôn tìm Diệp Khôn gây phiền toái. Mà hắn chính là bạn tốt của Diệp Khôn, cho nên mạp mạp gần đây cũng bị một vài tên đệ tử lấy lòng Diệp Nhạn đánh không chỉ một lần.
Chỉ tiếc là Diệp Khôn vẫn bị mọi người nhận ra. Mà chuyện xảy ra sau đó đã ngoài dự liệu của Diệp Viễn, lúc này hắn chỉ muốn đi tới nội viên tìm Diệp Nguyệt thôi.
Cho dù Diệp Khôn là anh em tốt của Diệp Viễn, nhưng hắn cũng không tin Diệp Khôn có thể là đối thủ của Diệp Nhạn. Hắn chỉ mong Diệp Khôn có thể kéo dài được thêm chút thời gian, đợi hắn tìm được Diệp Nguyệt đến…
Lúc này, trên võ đài, một gã đệ tử Diệp gia hơn ba mươi tuổi được mọi người cử ra. Hắn bước chân lên võ đài, nhìn Diệp Khôn với ánh mắt thương hại, lại nhìn thoáng qua Diệp Nhạn một cái, hít một hơi thật sâu: "Tỷ võ trong tộc, đến giới hạn là dừng, không được gây nguy hiểm đến tính mạng...."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!