Chương 11: Ngươi Muốn Chiến? Vậy Thì Chiến!

Sáng sớm, Trúc Hải Thành dần dần trở nên náo nhiệt. Hai bên đường lớn của Vương phủ, một ít tiểu thương bán hàng rong đang thét to tiếng chào hàng, một số cửa hàng cũng đã mở cửa buôn bán.

"Cải trắng, cải trắng, cải trắng còn tươi đây!"

"Thịt lợn rừng ngày hôm qua vừa mới săn được đây, các vị mau đến xem nào... Thím Đổng, người nhìn thịt heo rừng ẩn chứa linh khí này. Nếu tiểu tư nhà thím ăn vào thì không chừng vào đầu năm sau Diệp gia kiểm tra linh căn sẽ kiểm tra ra Tiên Thiên linh căn..."

"Cơm lam đặc chế của Vạn Trúc quốc, dùng Tinh Thiết Trúc chế tạo, rất giàu linh khí..."

Các loại tiếng rao liên tục vang lên không ngớt, khiến cho thành nhỏ chỉ có hai ba vạn dân cư này phát ra một luồng sức sống tràn trề.

Nhưng ngay lúc này, phía cửa thành bỗng nhiên truyền đến một hồi bàn tán. Người bán rong hai bên đường vội vàng ngẩng đầu nhìn lại, nhưng khi nhìn thấy rõ nguyên do của việc bàn tán thì không khỏi hít vào một hơi khí lạnh.

Chỉ thấy một người quần áo rách rưới, tóc dài xõa vai trông như một người thanh niên đi ăn xin. Sau lưng đeo một vật dính đầy bùn đất, nhìn không rõ là da của loài động vật nào đang từng bước tiến vào trong thành.

"Người này là ai?"

"Chưa thấy bao giờ, nhưng đệ tử Diệp gia hình như nhận ra hắn, có lẽ hắn là tu sĩ của Diệp gia."

"Tu sĩ Diệp gia tại sao lại rơi vào nông nỗi này?"

"Ngươi đúng là không biết gì. Theo ta thấy, hẳn là người này từ bên ngoài lịch lãm trở về, ngươi nhìn vết sẹo trên bả vai hắn mà xem... Chậc chậc, nếu là người bình thường, chỉ sợ cả cánh tay đã bị chặt đứt rồi."

Người vừa khiến cho dân cư bàn tán dĩ nhiên chính là Diệp Khôn. Hiện giờ đã cách ngày hắn tiến vào Phong Tuyệt sơn mạch được hai tháng.

Hai tháng sinh tử chém giết cùng rèn luyện đã khiến quần áo của hắn trở nên rách nát tung tóe, một mảnh dài và hẹp đeo trên lưng thật giống như một tên ăn mày bình thường. Tuy nhiên, trải qua một thời gian dài chém giết, tinh thần của hắn đã cực kỳ sung mãn, trên người tỏa ra một luồng khí thế sắc bén giống như lưỡi kiếm.

Diệp Khôn kéo ống tay áo che đi vết sẹo ở cánh tay, chậm rãi bước đi trên đường lớn của Trúc Hải Thành.

Nghe tiếng mọi người bàn tán xung quanh mình, hắn dường như có một loại cảm giác trở thành tiêu điểm.

Đã qua hai tháng, không biết tên mập mạp Diệp Viễn có... hay không bị Thành Đại Trù trừng phạt a?

Còn cả cha mẹ nữa!

Trước khi Diệp Khôn tiến vào Phong Tuyệt sơn mạch, bởi vì hắn sợ cha mẹ lo lắng nên cũng không báo tin cho họ. Hai tháng nay không có tin tức của hắn, trong lòng bọn họ nhất định sẽ lo lắng vô cùng.

Nghĩ tới cha mẹ, bước chân Diệp Khôn không khỏi nhanh hơn một chút.

Rất nhanh, đại môn Diệp phủ đã hiện lên trong mắt, Diệp Khôn bước nhanh về phía trước.

Đang chuẩn bị tiến vào Diệp phủ, Diệp Khôn liền bị thủ vệ ngăn lại. Sau khi hắn chứng minh thân phận của mình, ánh mắt hai tên thủ vệ nhìn hắn càng thêm kỳ lạ.

Diệp Khôn khẽ nhíu mày, hắn cũng không để ý đến hai tên thủ vệ nữa, trực tiếp bước vào Diệp phủ.

Chẳng qua rất nhanh, hắn đã biết nguyên nhân tại sao hai tên thủ vệ nhìn hắn với ánh mắt kỳ lạ như vậy. Nơi hắn vừa tiến vào Diệp phủ lại chính là quảng trường luyện công. Bởi vì lúc này là sáng sớm, trên quảng trường đã xuất hiện rất nhiều đệ tử Diệp gia đến chỗ này tập võ.

Theo Diệp Khôn tiến vào quảng trường, không ít đệ tử Diệp gia đều ngừng việc rèn luyện, hai mắt trợn trừng nhìn tên "ăn mày" đang "xông vào" Diệp phủ.

"Ngươi là ai? !" Một gã đệ tử Diệp gia đứng dọc theo quảng trường nhíu nhíu mày, quát to.

Diệp Khôn cũng không để ý đến người này, hắn dọc theo quảng trường luyện công đi tới nơi dành cho đệ tử trẻ tuổi Diệp gia sinh sống.

Dần dần, càng ngày càng nhiều ánh mắt tập trung lên người Diệp Khôn. Bỗng nhiên, một tiếng hét chói tai của một thiếu niên vang lên trên quảng trường: "Hắn là Diệp Khôn!"

Theo âm thanh này, toàn bộ quảng trường liền giống như mưa rơi trên chảo sắt, trong chớp mắt trở nên ồn ào.

"Thật sự là hắn!"

"Diệp Khôn? Hắn không phải đã bỏ trốn rồi hay sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!