Chương 10: Trở Về

Sau khi Diệp Khôn tỉnh lại, cái đầu tiên mà hắn nhìn thấy chính là xác của Hỏa Đề Hổ đang nằm sấp ngay trước mặt mình.

Diệp Khôn sợ hết hồn, dựng đứng cả tóc gáy!

Chuyện gì đã xảy ra?

Tại sao hắn lại không chết?

Diệp Khôn ngơ ngác nhìn Hỏa Đề Hổ gần trong gang tấc. Trong cặp mắt hổ kia vẫn còn lưu lại vẻ sợ hãi nồng đậm, trên đỉnh đầu nó còn có một vệt rãnh máu thật sâu, bên trong còn có máu cùng não chưa khô.

Có người cứu hắn!

Diệp Khôn khẽ cau mày. Nơi đây là Phong Tuyệt sơn mạch nên phần lớn đều là tu sĩ thuộc hai mươi quốc gia Nam bộ, chẳng lẽ có tu sĩ Trúc Cơ thuộc hai mươi nước cứu hắn?

Nhìn vết thương trên người Hỏa Đề Hổ, Diệp Khôn càng thêm chắc chắn về kết luận của mình.

Nếu như là yêu thú xuất thủ thì hắn và Hỏa Đề Hổ đã sớm trở thành bữa ăn ngon của nó rồi. Cũng chỉ có nhân loại ra tay thì mới có thể đánh chết Hỏa Đề Hổ rồi sau đó lấy đi yêu hạch trong đầu Hỏa Đề Hổ.

"Hô..." Diệp Khôn thở ra một hơi dài, hắn đang chuẩn bị cảm thán mấy câu thì bỗng nhiên nhớ ra việc gì đó. Diệp Khôn không thèm để ý đến xác Hỏa Đề Hổ trước mặt, vội vội vàng vàng chạy về hướng sơn cốc.

"Luyện Cốt Thảo!"

Khi nhìn thấy gốc Luyện Cốt Thảo bên trong sơn cốc vẫn còn ở đó, trên mặt Diệp Khôn không khỏi lộ ra vẻ tươi cười.

Thật đúng là đại nạn không chết ắt có phúc về sau, không ngờ người cứu hắn lại không phát hiện ra gốc Luyện Cốt Thảo này.

Diệp Khôn đi thêm vài bước đến bên cạnh Luyện Cốt Thảo, hắn vươn tay ra đang định hái đi Luyện Cốt Thảo.

Nhưng Diệp Khôn vừa mới vươn tay ra thì hắn bỗng nhiên sửng sốt.

Tay của mình...

Sau khi tỉnh lại, trong đầu chỉ nghĩ đến ai là người cứu mình. Tiếp đó, hắn chỉ nghĩ đến gốc nhị cấp linh dược Luyện Cốt Thảo mà quên mất chính bản thân mình lúc chữa đã bị trọng thương!

Nhìn cánh tay vẫn còn hoàn hảo của mình, làn da lúc trước còn bị hỏa diễm trên hỏa trảo của Hỏa Đề Hổ làm cho cháy đen. Vậy mà hai cánh tay hắn lúc này lại có thể hoạt động như bình thường!

Càng khiến cho Diệp Khôn cảm thấy da đầu tê dại chính là hai cánh tay của hắn vẫn còn dính lại một đống hỗn hợp ghê tởm giữa máu và não!

Chính hắn là người giết chết Hỏa Đề Hổ? !

Làm sao có thể!

Diệp Khôn nuốt nước miếng, trong lúc nhất thời hắn liền ngây người ngay tại chỗ. Qua một lúc, hắn mới lấy lại được thần trí rồi lau đi vệt máu trên cánh tay vào đám cỏ dại bên cạnh.

Nếu thật sự là tu sĩ khác ra tay thì người núp một bên xem hắn cùng Hỏa Đề Hổ giao chiến làm sao có thể không lấy đi nhị cấp linh thảo Luyện Cốt Thảo. Chứ chưa nói đến hiện tại Diệp Khôn rõ ràng cảm thấy một cỗ chướng bụng lấp đầy bên trong cơ thể. Nhìn hầu bao bên cạnh hoàn toàn trống rỗng, Diệp Khôn vội vàng kiểm tra cơ thể. Sau khi kiểm tra xong cơ thể, hắn liền hít vào một hơi khí lạnh!

Cơ thể hắn vốn chỉ mới đả thông sáu đạo trong mười hai chính kinh. Nhưng hiện tại trong cơ thể hắn, mười một đạo trong mười hai chính kinh đã lấp đầy linh khí, chỉ còn lại một đạo chính kinh duy nhất là vẫn còn chưa được đả thông!

Chẳng lẽ hắn thật sự bị quỷ nhập vào người? !

Diệp Khôn như mất hồn nhìn hai tay của mình, trong đầu cũng chỉ hiện lên một cách giải thích. Phần lớn linh dược bên trong hầu bao đã bị chính hắn nuốt vào, còn Hỏa Đề Hổ cũng chính là do hắn giết chết!

Trong chốc lát, đầu óc hắn liền rối tung rối mù. Mặc dù sự thật này có chút khó tin nhưng đây lại chính là cách giải thích duy nhất.

Đứng ngẩn ngơ một lúc, Diệp Khôn cũng không thể tìm ra nguyên nhân. Lại đúng lúc trông thấy Luyện Cốt Thảo, những suy nghĩ ngổn ngang trong đầu lập tức ném sang một bên.

"Mà thôi, đã là phúc thì không phải họa, nếu là họa thì cũng không tránh được."

Diệp Khôn vừa nói vừa móc dao đá bên trong hầu bao ra. Hắn cẩn thận dọc theo rễ của Luyện Cốt Thảo mà đào. Rất nhanh, một gốc Luyện Cốt Thảo đã bị hắn đào ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!