Hoàng đế từ lúc ra khỏi Trường Nhạc cung vẫn không nói gì. Lữ Xuyên đi bên cạnh thử dò xét suy nghĩ của chủ tử: "Bệ hạ muốn quay về Đại Chính cung, hay là đi qua chỗ vị nương nương, nương tử khác?"
Trầm mặc hồi lâu, hoàng đế bỗng nhiên nói: "Vài ngày chưa gặp Hình nhu hoa, đến Di Tương điện đi."
Ban ngày xảy ra chuyện như vậy, mọi người đều nghĩ tối nay bệ hạ sẽ không đến chỗ phi tử nào. Cuối cùng hắn lại đi đến Di Tương điện. Hình nhu hoa mừng rỡ, đã sớm nâng bụng đứng chờ ở cửa cung.
Hoàng đế đỡ nàng đi vào, ôn hoà nói: "Hôm nay trời lạnh, nàng không cần đứng ngoài gió chờ trẫm, cẩn thận làm hài tử của chúng ta bị lạnh."
Hình nhu hoa nghe xong lời này, viền mắt liền đỏ lên: "Bệ hạ nói như vậy là muốn giết thần thiếp."
Hoàng đế ôm vai nàng: "Không được suốt ngày đều nói đến chữ chết như vậy." Đưa tay lên bụng nàng, "Để trẫm nhìn xem hài tử có phải đang động hay không."
Hình nhu hoa cười khúc khích: "Bệ hạ nóng lòng rồi, thái y nói đến tháng thứ năm hài tử mới có thể động. Thần thiếp mới mang thai hơn ba tháng thôi."
"Trẫm thật sự nóng ruột." Hoàng đế cười: "Trẫm trông chờ Oản nhi sớm ngày sinh hạ hoàng tử cho trẫm, có thể khiến cho trẫm vui mừng một chút."
Hình nhu hoa có chút bất an:"Nếu là một công chúa thì sao?"
Lữ Xuyên có chút bất đắc dĩ, nương tử thật là một người tâm tư nông cạn. Lúc này việc khiến cho bệ hạ vui vẻ quan trọng hơn, bệ hạ nói hoàng tử thì là hoàng tử, lại cứ nhắc đến công chúa là như thế nào.
Hoàng đế nghe vậy khẽ nhíu mày, nhìn biểu tình khiếp sợ của Hình nhu hoa một lát, lại híp mắt cười rộ lên:"Nếu là công chúa thì cũng rất tốt, giống như Oản nhi xinh đẹp động lòng người, có thể khiến trẫm yêu thương vô hạn."
Hình nhu hoa đã theo hắn hai năm, chưa từng thấy hắn khen mình như vậy. Tâm tư nhất thời kích động, giống như muốn hoà tan.
***
Sáng sớm ngày thứ hai, lục cung mọi người đều biết. Hình nhu hoa được tấn phong lên chính ngũ phẩm Tài tử.
Việc này truyền ra, khiến cho mọi người vô cùng kinh ngạc. Hình thị tính tình yếu ớt, chưa bao giờ đắc sủng. Nếu không phải do vận khí tốt mang thai đứa bé này, sợ rằng không có ai để ý đến nàng. Trước khi có thai, nàng bất quá chỉ là từ lục phẩm Quý nhân. Sau đó tấn vị lên Quỳnh chương, sau đó lại tấn lên Nhu hoa. Trong lúc mang thai đã tấn vị hai lần, không ngờ hôm nay lại thăng thêm một lần nữa.
Mang theo nghi hoặc như vậy, mọi người đều tề tụ trước Trường Nhạc cung thỉnh an. Vốn tưởng rằng hôm nay chỉ cần dập đầu trước cửa một cái coi như xong. Ai biết Liễu thượng cung lại mỉm cười nói với các nàng: "Hôm nay thân thể của Thái hậu đã đỡ nhiều rồi, thỉnh các vị vào điện thưởng trà."
Bước vào điện Trường Tín mọi người theo phân vị lần lượt ngồi xuống. Thái hậu chưa đi ra, cung nhân dâng trà thơm, chính là "Lục an tuyết nha", nước trà màu hồng ở trong chén sứ men trắng, mùi thơm bay khắp nơi.
Thế nhưng trọng điểm ở đây không phải là để thưởng trà.
"Còn chưa chúc mừng Hình muội muội tấn vị nha." Trầm thục nghi mở miệng trước, đon đả cười nói.
Hình tài tử vội đứng lên, nhún người hành lễ: "Nhờ có Thục nghi nương nương trông nom. A Oản mới có ngày hôm nay."
"Bổn cung cũng không dám nhận công lao này. Người trông nom muội muội sợ rằng mọi người đều rõ ràng rồi." Trầm thục nghi cười nói.
Hình tài tử nghe vậy khẽ nhướn mày, dường như không tự chủ được khẽ nhìn về phía Trinh tiệp dư, sau đó mạnh mẽ cụp mắt.
Trầm thục nghi uống một ngụm trà rồi mới lên tiếng: "Trinh muội muội, nhờ có muội trông nom Hình muội muội." Nàng ý tại ngôn ngoại (1), mọi người đều nhớ đến trận náo loạn ở vườn mai nửa tháng trước. Rốt cuộc Trinh tiệp dư đã nhúng tay vào nhiều hay ít, sợ rằng chỉ có nàng ta tự biết.
(1) Ý tại ngôn ngoại: Ý tứ, tư tưởng nằm ngoài câu chữ hoặc lời nói khiến người nghe phải tự suy ngẫm để hiểu
Một bên lôi kéo, một bên tính toán. Hành động lần này thật sự là quá mức tàn nhẫn.
Hình tài tử nghe vậy mím môi không nói, giữa lông mày lại có vài phần sợ hãi.
Trinh tiệp dư giống như chưa từng phát hiện ra cái gì, chỉ khẽ mỉm cười nói: "Thục nghi nương nương quá lời, lục cung đều do ngài trông coi, ngài cần gì khiêm tốn."
"Lời này nghe thật quen tai." Khương sung nghi miễn cưỡng nói: "Lúc trước Trinh tiệp dư hình như cũng từng nói như vậy đối với vị nào đó, đúng không Kính nương"
Bị nàng gọi Kính nương, Chu quý cơ lãnh đạm ngẩng đầu liếc mắt nhìn, nói :"Không nhớ rõ." Mặt mày tựa như ngâm trong nước đá, không mang theo bất cứ tâm tình gì.
Khương sung nghi sững người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!