Chương 50: (Vô Đề)

Trang tiệp dư thấy không khí trong điện xôn xao, cũng khẽ cười, "Chư vị tỷ tỷ đừng có chỉ lo nói chuyện như vậy, mau xem bốn vị này có cần lưu lại không nào?"

"Triệu Thị cùng Hứa Thị đều đưa trở về Dịch đình đi, giao cho Dịch đình an bài cho tốt.

" Dục thục nghi từ tốn nói, "về phần hai vị Bạc Thị này, thân phận đặc thù, vẫn nên chờ một chút bệ hạ đến rồi quyết định."

Tiếng nói vừa dứt, liền nghe thái giam ngoài điện thông truyền: Hoàng đế đã thay triều phục, một thân huyền sắc, chậm rãi tiến vào.

Mọi người nhanh chóng quỳ xuống bái kiến, hoàng đế ngồi trên cao nhìn xuống, vẻ mặt mang theo vài phần lười biếng, "Bình thân"

Mọi người tạ ân rồi cùng đứng dậy.

"Tuyển sao rồi?"

"Hồi Bệ hạ, thần thiếp đã nhìn qua sáu tổ tổng cộng hai mươi bốn vị, từ trong đó lại chọn ra được tám vị. Hiện giờ trong điện là toổ người thứ bảy."Dục thục nghi mỉm cười đáp.

Hoàng đế chậm chạp gật đầu, tầm mắt nhìn về hướng những gia nhân tử được tuyển chọn. Đột nhiên hơi nhíu mi, nhìn Bạc Cẩn Viện hồi lâu cũng không dời mắt đi.

Cố Vân Tiện cùng Trang tiệp dư nhìn thấy một màn này, trong lòng thờ dài một tiếng

Vị Bạc Cận Viện này cùng đích tỷ Bạc Cẩn Nhu sinh thời đúng là mười phần giống nhau: rực rỡ diễm lệ, giống như vườn đào nở rộ nhất trong ngày xuân, làm người nhìn hoài cũng không cảm thấy đủ.

Nàng biết, Bạc Cẩn Nhu cuối cùng tuy bị xử tội chết; nhưng thực là trước đây, bệ hạ rất mực sủng ái Bạc Cẩn Nhu.

Hôm nay người xưa đã đi rồi, những lỗi nàng phạm qua đều đã định luận, chỗ tốt trước kia lại lần nữa vươn lên rồi.

Hôm nay gặp lại gương mặt hao hao, bệ hạ động tình xưa, cũng là chuyện thường tình.

Hoàng đế nhìn Bâc Cẩn Viện một hồi, chầm chậm mở miệng, "Nàng tên gì?"

"Thiếp Bạc Thị

- Cẩn Viện, tham kiến bệ hạ."

"Cẩn Viện?" Hắn hơi trầm ngâm, "Trẫm đã nghe Cẩn nương nói qua, nàng ta có một vị muội muội kém bốn tuổi, chính là nàng sao."

Bạc Cẩn Viện vẻ mặt vui mừng, cao giọng đáp: "Vâng"

Tầm mắt Hoàng đế lại quét qua Bạc Hi Vi, "Vị bên cạnh là muội muội nàng à?"

Bạc Cẩn Viện thấy hắn không có ý hỏi trực tiếp Bạc Hi Vi, ngược lại lại hỏi mình, niềm vui sướng trong mắt càng sâu thêm; "Hồi bệ hạ, đây là đích muội của thần thiếp."

"À" Hoàng đế gật gật đầu, "vậy thì cùng giữ lại hết đi."

Hắn chỉ nói mấy câu liền quyết định, mọi người chỉ có thể thở dài. Bốn vị thái giám cùng đưa người rời đi, vẻ mặt vui mừng của Bạc Cẩn Viện lúc rời đi không sao che giấu được.

Cuộc đại tuyển chọn lại tiếp tục tiến hành, tâm tư tất cả mọi người lúc này đều khác nhau, nhưng đều không biểu đạt gì.

Mấy tổ tiếp theo cũng không có ai thực xuất sắc, rốt cuộc chỉ chọn ra thêm ba người.

Mắt thấy cuộc tuyển chọn năm nay cuối cùng cũng sắp kết thúc, tâm tư mọi người đều lụi tàn vài phần.

Cố Vân Tiện trên mặt vẫn ung dung, nhưng bàn tay giấu trong tay áo không tự giác nắm thành quyền.

Nàng biết, hôm nay khảo nghiệm lớn nhất đối với nàng đã xuất hiện rồi.

Lúc tổ cuối cùng tiến vào, nàng không không biết nên ứng phó thế nào.

"Xương Châu – Triệu Cộng Cẩm, năm nay mười lăm tuổi; Dục Đô – Cố Vân Thiến, năm nay mười lăm tuổi; Dục Đô – Cố Vân Hạm, năm nay mười bốn tuổi; Tụ Thành – Tống Thanh Ngu, năm nay mười lăm tuổi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!