Lúc Đông Vân Huyên mở cửa, không nghĩ là nhìn thấy Thôi Sóc.
Ánh trăng đêm nay rất sáng, đổ xuống trong viện, phảng phất như một lớp tuyết mỏng.
Thôi Sóc ngồi ở đó, thân vẫn còn mặc áo bào màu xanh lúc sáng, bên cạnh đặt một nhánh diệp thanh, tầm mắt vọng về phương xa: phong tư tuyệt đẹp khó nói nên lời.
Đông Vân Huyên không bị quan cảnh tuyệt đẹp trước mắt quyến rũ, chỉ ngạc nhiên hỏi: "Lục lang, sao huynh lại về đây?"
Thôi Sóc hơi ngẩng đầu nhìn ánh trăng, nhưng vẫn không nói tiếng nào.
"Chẳng phải huynh nên ở cùng bằng hữu sao?" Đông Vân Huyên tiến lại gần một chút hỏi, "Không phải có chuyện gì chứ?"
Hắn lấy hũ rượu, tu một ngụm, chậm rãi nói, "Không có gì."
Nhãn cầu Đông Vân Huyên đảo vài vòng, rồi chợt lóe lên tràn ngập sự vui mừng.
Qua một khắc, nàng mạnh dạn bình tĩnh nói, "Hoạt động chúc mừng lúc sáng vô cùng náo nhiệt, muội rất thích, rất muốn tham gia, nhưng ca ca không cho phép."
Mỗi năm sau khi công bố bảng Tiến Sĩ, những người đồng bảng đều tụ họp lại cùng tổ chức hoạt động chúc mừng.
Lúc đó, mọi người đều tập trung lại Hạnh Viên tham gia yến tiệc, đồng thời sẽ chọn ra hai vị thiếu niên trẻ tuổi nhất trong bảng Tiến Sĩ, dùng tên của họ để đặt tên cho hai loại hoa, tục lệ này gọi là "Thám Hoa Sử".
Sau yến hội, họ lại cùng nhau đến Từ Ân tự đích thân đề tên mình trên tháp, đây là một niềm vinh dự rất lớn được người xưa truyền lại từ lâu, còn gọi là "Nhạn Tháp Đề Danh".
"Có gì mà thích với không thích, bất quá chỉ là theo thông lệ thôi, ta không đi thì lại không hợp lễ."
Đông Vân Huyên nghe hắn nói vậy, niềm vui trong mắt còn sâu hơn, thanh âm cũng cao hơn ba phần, "Huynh về cũng tốt, đêm nay muội vẫn chưa thấy huynh đó."
Hắn rốt cuộc cũng quay đầu nhìn nàng, "Ta ở Dục Đô chỉ có muội và Đại lang là hai người bạn, không về đây thì có thể đi đâu?"
Đông Vân Huyên xấu hổ cúi đầu, không dám nói ra ý nghĩ trong lòng. Thời này, hầu như tất cả sĩ tử đều phong lưu, tân khoa tiến sĩ ngay đêm hôm đó sẽ thường đến Bình Khang phường vui chơi hưởng lạc.
Cũng bời vì thường lệ này mà nàng đã rầu rĩ cả ngày nay, ai bết được là thì ra nàng nghĩ nhiều quá rối.
Thôi Sóc cau mày suy nghĩ một chút rồi chợt hiểu được, nhất thường cũng ngẩng ra tại chỗ không biết nói gì cho tốt đây.
Đang trầm mặc, cửa đột nhiên mở ra, Đông Nghĩa cất cao giọng đi tới hỏi, "Lục lang, ngươi sao lại về rồi, không phải đi…"
Thấy muội muội cũng ngồi đó, hắn chợt im bặt. Đông Vân Huyên mặt đỏ bừng cất bước chạy về phòng.
"Nha đầu này sao vậy chứ?"Đông Nghĩa mờ mịt không hiểu gì.
Thôi Sóc kắc đầu cười khổ, "Tâm tư tiểu công nương, ngươi hiểu được sao, nhanh qua đây uống rượu với ta."
Hắn vừa nói thế, Đông Nghĩa lập tức hiểu đối với phản ứng của tiểu muội mình quăng ra sau ót; đi tới nhận lấy bình rượu, giơ lên, "Lại đây, lại đây, đề chúng ta kính Trạng nguyên lang một chén nào."
"Chén thì không có, dùng bình thích hợp hơn."Thôi Sóc vẻ mặt lãnh đạm nhưng lời nói ra thì đầy ý trêu ghẹo.
Đông Nghĩa cười to, ngước cổ uống một hớp lớn.
"À, sao ngươi lại về sớm vậy? Kim bảng đề danh
-đời người là một đại hỷ đó, ta còn tưởng ngươi đã theo chân bọn họ ăn mừng một trận lớn rồi." Hắn ngồi xuống kế bên Thôi Sóc, cười hì hì hỏi.
"Ăn mừng cả ngày rồi còn chưa đủ sao?"
"Ai nói chuyện đó! Thái nhất hoa đề nhất tự có ý gì chứ? Đêm nay trong Bình Khang Phường mỹ nhân mỹ tửu tràn ngập, cái này mới gọi là khoái lạc thực sự…"
Hắn nói với vẻ mặt phấn khởi vậy mà Thôi Sóc lông mày cũng không động một cái. Chớ hắn nói xong, rốt cuộc cũng nhàn nhạt nói, "Đối với ngày này, ta đã sớm không còn hứng thú."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!