Sau lễ mừng năm mới, là Tết nguyên tiêu mà tất cả nam thanh nữ tú đều yêu thích.
Cũng giống như nhiều thành trấn lớn khác, Dục Đô cũng có hệ thống giới nghiêm rất khắc khe.
Sau khi hoàng hôn xuống, mọi người không được phép đi bộ trên phố, mỗi đêm triều đình đều phái ba đội kim ngô vệ tuần tra, nếu bắt gặp ai phạm luật sẽ đánh chết không tha.
Tuy nhiên, phàm là chuyện gì cũng có ngoại lệ, mà Tết nguyên tiêu là một trong số đó.
Trước sau Tết nguyên tiêu ba ngày, là thời gian duy nhất trong năm không bị hệ thống giới nghiêm khắt khe ràng buộc.
Mỗi năm vào thời gian này, thành Dục Đô đều giăng đèn kết qua, hết sức náo nhiệt.
Các khuê nữ ngày thường luôn nhốt mình trong khuê phòng, rốt cuộc có thể vứt bỏ trói buộc của nữ nhi trong nhà, ra ngoài dạo chơi ngắm đèn với các tỷ muội; thậm chí còn có thể cùng tình lang hẹn hò.
Những năm trước vào ngày này, Cố Vân Tiện đều lấy thân phận là hoàng hậu, cùng Hoàng thượng lên Thừa Thiên Môn dự thính nhạc.
Nhưng năm nay thì không cần nữa.
Lễ hội này trong cung cũng có trang trí đèn lồng, các cung tần có thể cùng nhau chơi đùa, nói cười, cũng không cô đơn.
Cố Vân Tiện cho rằng đêm nay có thể trôi qua như vậy.
Ai ngờ khi màn đêm vừa buông xuống, ngự tiền thị vệ Hà Tấn đột nhiên đến thông báo, "Bệ hạ sai thần tới truyền lời, báo cho nương nương, buổi tối cả cung ngắm đèn, ngài qua loa một lát, tìm cớ thoát thân.
Đến lúc đó thần sẽ ở lối ra của ngự hoa viên phía Tây đón ngài."
Cố Vân Tiện ngạc nhiên.
Tâm trạng này cứ duy trì đến lúc lên đèn, Trang Tiệp dư thấy nàng như thế, thì lo lắng hỏi: "Thần thiếp thấy tỷ tỷ có vẻ không quan tâm lắm, là cảm thấy đèn lồng năm nay không đẹp sao?"
Minh sung nghi đứng bên vừa hay nghe thấy, che miệng cười nói, "Câu này của Trang tiệp dư…nghĩ lại mấy năm trước Tết nguyên tiêu Nguyên quý cơ chưa bao giờ ở cùng các tỷ muội, chắc chưa thích ứng được rồi."
Quả thực, hai năm Cố Vân Tiện làm Hoàng hậu, đều cùng Hoàng đế đến Thừa Thiên Môn, năm trước thì ở Trường Lạc cung hầu hạ Thái hậu; cho nên đối với việc cùng phi tần trong cung thưởng đèn có thể coi là lần đầu tiên.
Thấy nàng không nói, ý cười của Minh sung nghi càng sâu, "Cũng không biết hiện giờ quang cảnh ở Thừa Thiên Môn như thế nào nhỉ, bổn cung thật có vài phần tò mò."
Thấy nàng ta mỉa mai như vậy, Cố Vân Tiện cũng không bác bỏ, còn thuận theo bày ra dáng vẻ "Lạc sai thái đại, vô lực thừa thụ*" ngồi không quá lâu thì lấy cớ hồi cung.
*lạc sai thái đại, vô lực thừa thụ: không cùng đẳng cấp, khó mà nói chuyện
Vừa ra khỏi ngự hoa viên, quả nhiên thấy Hà Tấn đã chờ sẵn ở cách đó không xa.
Cố Vân Tiện tiến lên phía trước, mỉm cười nói, "Cực khổ cho ngươi chờ lâu rồi."
Hà Tấn vội đáp: "Nương nương quá lời, thần không dám nhận."
Cố Vân Tiện cũng không nói nhiều nữa, mỉm cười nói, "Bệ hạ cho ngươi đón bổn cung vào trong à?"
"Nương nương đi vào thì biết ạ."Hà Tấn đáp, "Bất quá để thuận tiện, nương nương đừng mang tỳ nữ vào."
Vì thuận tiện, không mang tỳ nữ?
"Vâng, có Bệ hạ trong đó, nương nương không cần lo lắng."
Nàng cũng bất lực, chỉ đành phân phó A Từ, Thái Hà hồi cung làm một số chuyện, tránh bị người khác bắt bẻ sai sót.
Nàng một mình vừa đi vào vừa ngờ vực, muốn xem rút cuộc hắn muốn làm gì.
Tuy nhiên chỉ thấy hắn một thân y phục bình dị, đứng dưới Thừa Thiên Môn, mỉm cười nắm tay nàng hỏi: "Có muốn xuất cung không?" á, nàng vẫn chưa nghe rõ ràng nha.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!