Chương 45: Công Tâm

*công tâm: đánh vào tâm lý.

Bên trong im lặng hồi lâu mới truyền đến một tiếng gõ nhẹ vào thân ghế, Lữ Xuyên nhanh chóng cho cung nhân hạ kiệu.

Hoàng đế tự mình vén màn chậm rãi bước ra, nhìn trước nhìn sau liền phát hiện ra một bóng hình mỏng manh.

Thực tế thì hắn còn cách Cố Vân Tiện cả một khoảng, nhưng trong nháy mắt bản thân vẫn nhận ra nàng.

Trên người nàng khoác một chiếc áo lông cáo to, trắng muốt, nhưng lại không làm cho thân hình trở nên cồng kềnh, mà vẫn thon thả uyển chuyển; đi phía trước là Liễu thượng cung tay cầm đèn lồng soi bước.

Hai người bọn họ dường như đang hướng về Trường Lạc cung.

Dường như đoán được nàng muốn làm gì, hoàng đế cho thủ hạ thoái lui, chỉ mang theo Lữ Xuyên, im lặng đi theo sau.

Cố Vân Tiện tay cầm một cành hoa mai đỏ thắm, đầu không ngoảnh lại lần nào, chỉ chăm chú đi về phía trước.

Mùa này, Chước Cừ trì đều đã đóng băng, nàng không khỏi nhớ đến mùa hè trước, hoa sen nở rộ, hương thơm ngào ngạt, vậy mà hiện giờ chỉ có gió đông buốt lạnh.

Phía trước ở một góc, có một tòa lâu nhỏ tinh tế an tĩnh, nàng cất bộ bước đến.

Chỉ thấy một ánh sáng nhỏ trên đầu.

"Thính Vũ Các"

Đêm đó, chính tại nơi này nàng và hoàng đế cùng nhau uống rượu.

Hắn nói với nàng rất nhiều tâm sự, ước hẹn năm năm sau vẫn cùng nhau như vậy.

Đó là một ký ức ý nghĩa biết bao, vậy mà ngày thứ hai sau khi hắn tỉnh rượu không còn nhớ gì nữa.

Vân Tiện vẫn còn nhớ sáng hôm đó Liễu thượng cung dặn dò nàng, "Thái tử điện hạ quá say, hôm nay tỉnh lại không nhớ đã lén lút trốn khỏi cung như thế nào.

Thái hậu nương nương cảm thấy việc Thái tử quên đi cũng tốt, nên phân phó tất cả hạ nhân không được đồn đại ra ngoài, cho nên, tam tiểu thư, người cũng đừng nói gì nhé."

Tâm trí nàng lúc đó giống như đi trên mặt băng mỏng, sự lo lắng của bản thân ứng nghiệm rồi, vả lại nàng cũng không làm được gì, đành mỉm cười nói: "Vâng, A Vân hiểu rồi ạ."

Điều này từ đó trở thành bí mật của riêng nàng; không biết bao đêm nghĩ tới, cũng không biết nên vui hay buồn.

Sau này cô mẫu an bài bọn họ gặp nhau, nàng lúc nào cũng mong đợi hắn nhớ lại: nhớ lại trong rừng đào nở rộ hôm đó, hắn đã dùng tiễn bắn rơi cành hoa đào trong tay của một vị cô nương.

Rất tiếc, cái gì hắn cũng không nhớ.

Đôi khi nghĩ về chuyện này, Cố Vân Tiện cũng không biết giữa bọn họ là hữu duyên hay vô duyên nữa.

Nếu là vô duyên vậy tại sao còn để bọn họ liên quan đến nhau, cuối cùng lại còn kết làm phu thê.

Nếu có duyên, vậy tại sao hắn không nhớ được? Ông trời an bài cho bọn họ duyên phận như vậy, chẳng lẽ chỉ để mình nàng hãm sâu vào vũng bùn này?

"Nương nương, đến rồi."

Lời của Liễu thượng cung kéo nàng trở lại thực tại, nhìn phía trước đã có thể thấy được cánh cổng nặng nề của Trường Lạc cung.

Cố Vân Tiện hỏi nhỏ, chỉ đủ để bản thân và Liễu thượng cung có thể nghe thấy: "Bệ hạ cũng đến rồi sao?"

"Nô tài không dám quay đầu nhìn, cũng không nghe âm thanh gì, nhưng cũng nên đến rồi ạ."

"Vậy được rồi, mở cửa đi."

Liễu thượng cung từ trong tay áo lấy ra chìa khóa tra vào ổ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!