Chương 42: Tình Hình

Sau khi bóng dáng Dục thục nghi đi khuất, hoàng đế đưa mắt nhìn về phía bóng hình xinh đẹp, an tĩnh, ôn hòa đang thản nhiên đứng yên, tựa như một luồng ánh sáng êm dịu đẹp đẽ nhất.

"Tới mài mực." Hắn thuận miệng sai bảo, cúi đầu xuống chăm chú xem sổ con.

Khẩu khí của hắn so với khi nãy nói chuyện với Dục thục nghi một trời một vực, quá mức tùy ý, cũng làm cho Cố Vân Tiện sinh ra một loại ảo giác, dường như hai người là vợ chồng tân hôn khăng khít, thân mật.

Do dự giây lát, nàng đứng trước bàn sách, bàn tay trắng nõn cầm lên một đoạn chu sa, chậm rãi bắt đầu mài mực.

Nghiên mực Đoan Khê bằng đá kiên cố, trơn bóng, tinh tế, dùng nó mài mực không chỉ ra mực nhanh hơn, mực lại trơn mịn, viết trôi chảy.

Lúc này trong nghiên mực đen nhánh, chu sa đỏ thẫm chậm rãi chảy ra như máu, khiến người nhìn thấy mơ hồ hoảng sợ.

Cố Vân Tiện không ngừng động tác nhưng suy nghĩ trong đầu lại hơi bay bổng.

Nàng nhớ tới mấy ngày trước đây, A Từ hoang mang hỏi nàng: "tiểu thư, vì sao chúng ta phải giúp Dục thục nghi thoát khỏi khốn cảnh? Chúng ta sao không dứt khoát nhân cơ hội này chiếm luôn quyền chưởng quản hậu cung từ nàng ta, như vậy hậu cung sẽ giống như lúc trước, toàn bộ đều nghe theo một mình tiểu thư!"

Lời nói ngây thơ như vậy, lại để cho nàng chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu: "Ngươi nha, thật là một chút tiến bộ cũng không có." Thở dài, "Chuyện gì cũng không thể làm quá tuyệt tình, bằng không chỉ có thể đem người vốn có thể cùng tồn tại với mình, triệt để trở thành đối địch.

Kẻ thù lớn nhất của ta chỉ có một mình Cảnh Phức Xu, muốn diệt trừ nàng ta thì không thể gây ra quá nhiều thù hằn."

Giờ đây trong nội cung này, Trang lệnh nghi cùng Nhu uyển nghi đều đã là người của nàng, Định mỹ nhân là tay chân của Cảnh Phức Xu, khó có thể tranh thủ.

Về phần Khương Nguyệt Thường, hai người bọn họ chẳng khác nào thù sâu như biển, không thể có khả năng liên minh.

Cho nên, người nàng cần để tâm nhất là Dục thục nghi.

Thẩm Trúc Ương này luôn tỏ ra khôn khéo, thâm trầm lại tâm cao khí ngạo mà lòng đa nghi cũng rất lớn.

Nàng ta sẽ không dễ dàng đáp ứng hợp tác cùng mình.

Cố Vân Tiện lần này hao hết tâm tư cũng chỉ có thể ép nàng đáp ứng không đối địch cùng mình, những việc phải làm tiếp theo còn rất nhiều.

Chóp mũi hoàng đế ngửi được không phải hương thơm nồng nàn như lan mà là mùi thơm nhẹ nhàng thanh mát từ tay áo nàng.

Nghĩ đến nàng đang đứng bên người, dịu dàng vì hắn mài mực, đôi mắt trong trẻo chăm chú nhìn mình, trong lòng liền vui sướng nói không lên lời.

Hồi nhỏ đọc sách, đọc thấy "Tay áo đỏ thêm hương", cảm thấy từ những con chữ kia tản ra cảm giác phong lưu, lịch sự, tao nhã khó tả, trong lòng cũng từng muốn như vậy.

Nhưng đến lúc chính mình đọc sách lại luôn chê thiếp phi hầu hạ ở bên quá mức chướng mắt nên đành thôi.

Hôm nay đã cách nhiều năm, hắn không ngờ mình có thể trải nghiệm cảm xúc như trong sách.

Người ấy làm bạn, thì ra làm cho tâm thần sung sướng đến vậy.

Hắn thậm chí cảm thấy chỉ cần nàng vĩnh viễn ở bên hắn hắn có thể làm được mọi chuyện.

Liếc mắt sang bên cạnh, vừa hay nhìn thấy ngón tay nhỏ nhắn, mềm mại trắng nõn của nàng cầm một đoạn chu sa đỏ thẫm.

Màu sắc đối lập mãnh liệt lại lộ ra vài phần quyến rũ.

Hắn cảm giác mình chắc chắn điên rồi, một đôi tay cũng thấy quyến rũ, trong lòng như có ngàn vạn con kiến đang bò, không đè nén được sự nôn nóng trong lòng.

Muốn ngẩng đầu nhìn nàng, rồi bỗng nhiên nổi lên một chút suy nghĩ hơn thua: nếu hắn vẫn không nói gì, nàng có thể gọi hắn trước hay không?

Trước mặt là trang giấy trắng, bên trên mỗi câu mỗi chữ đều đàm luận quốc gia đại sự.

Thế nhưng hắn lại cảm thấy càng ngày càng khó tập trung, những con chữ chậm rãi tản ra, hiện lên khoảng trắng giống như gương mặt trắng trong, thuần khiết, dịu dàng kia.

Hắn ngẩng mạnh đầu, nhìn về người bên cạnh thấy nàng cụp mắt xuống, vô thức mài mực, thần trí không biết bay bổng chốn nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!